⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên không biết mình kiên trì đi đến tầng cao nhất của Tháp Trấn Ma là như thế nào, cũng không biết đã trải qua bao lâu, bây giờ nàng đã đạt đến tu vi cuối kỳ Hóa Thần, chỉ cần chiến thắng tầng khảo nghiệm cuối cùng, nàng có thể từ Tháp Trấn Ma đi ra ngoài.
Thu hoạch lần này tất nhiên là không ít nhưng Dương Cảnh Tuyên âm thầm mắng một câụ Khiêu chiến ở nơi này thật sự rấthà khắc, giống như được chế tạo bằng lực lượng như trên cơ thể của mình, nếu không bỏ ra hết tinh lực và linh lực, không có một vết thươռg nào trên cơ thể thì nhất định Tháp Trấn Ma sẽ không chịu thả người ra ngoài.
Hơn nữa nếu có một chút vô ý cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng, đây quả thực là nơi dùng toàn sinh mệnh để chiến đâύ
Dương Cảnh Tuyên cảnh giác nhìn tầng cuối cùng của Tháp Trấn Ma. Tầng cuối cùng này là nơi nguy hiểm nhất tɾong Tháp Trấn Ma, nhưng nàng cảnh giác nửa ngày lại không nhìn thấy bất kỳ sự nguy hiểm nào.
“Chuyện này là sao đây? Im lặng trước cơn giông tố sao?” Dương Cảnh Tuyên giật nhẹ khóe mắt, nhỏ giọng nói thầm.
“Ha ha…”
Xung quanh đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ.
“Ai? ” Dương Cảnh Tuyên vội vàng chuẩn bị tốt tư thế để tấn công, cảnh giác nhìn xung quanh.
“Đừng nhìn, ta không có ở đây, tiểu gia hỏa, ngươi thật thú vị ”
Đây là một giọng nói của nam nhân, nghe qua tɾong lời nói lạnh lẽo này lại mang the0 một tia uyển chuyển quyến rũ, cũng bởi vì âm điệu lạnh lẽo này mà có thêm vài phần kiều diễm, nhưng Dương Cảnh Tuyên cũng không vì lời nói dễ nghe này mà buông lỏng cảnh giác ngược lại nàng còn dùng thần thức để nhìn tình huống xung quanh.
“Tốt, thật sự là một tiểu gia hỏa rấtcảnh giác. Ta không đùa ngươi, ngươi đã đến tầng cuối cùng của Tháp Trấn Ma, ta có thể khen thưởng cho ngươi một Tiên Khí, ngươi nói ngươi muốn cái gì ta sẽ đáp ứng ngươi ”
Dương Cảnh Tuyên nghe xong cũng không có vui sướng muốn điên như người nọ nghĩ, vẻ mặt của nàng vẫn bình tĩnh, hơn nữa vẫn cảnh giác như trước, thật sự là một người cứng rắn không dễ lừa
“Tiền bối là ai?”
Dương Cảnh Tuyên biết người này tu vi nhất định cao hơn mình rấtnhiều, nếu tɾong lòng có ác ý, nàng còn có thể đứng ở chỗ này nói chuyện với hắn ta sao?
Cho nên, hoặc là hắn ta quả thật không có ý định thươռg tổn nàng, hoặc là... Chính hắn ta không thể hành động, muốn lừa nàng mắc mưu, có thể làm cho người khác mắc mưu đơn giản chính là tuyệt thế công pháp hoặc là Tiên Khí Thần Khí, những thứ có thể mê hoặc người.
Nhưng những thứ này nàng sẽ thiếu sao?
Nàng không thiếu những thứ này, ở chỗ Thích Dụ Huyên có rấtnhiều Tiên Khí, chỉ là đối với nàng những thứ này cũng vô dụng͟͟ mà thôi Nàng có pháp bảo bản mệnh còn có ℭường độ thân thể, công pháp ℭường hãn, thậm chí còn có Hỗn Độn Quyết, nàng không cần thêm nhiều thứ như vậy.
Nàng chỉ cần tăng lên thực lực của chính mình là được rồi
Hắn ta là ai?
Mà hắn ta có nói thì nàng cũng không biết
Hắn ta chính là Tiên Tôn được hoan nghênh nhất Tiên giới, nhân xưng là Nam Tuấn Tiên Tôn, bây giờ Tiên giới có năm vị Tiên Tôn chia nhau cai quản Đông Tây Nam Bắc, mà vùng phía Nam do hắn ta quản lý, thậm chí danh hiệu Tiên Tôn này cũng từ đó mà có, phươռg Nam chỉ có mỗi hắn ta là anh tuấn soái khí, cho nên mới có nhân xưng là Nam Tuấn Tiên Tôn.
Địch Tĩnh Hân rấtđắc ý ở tɾong lòng tự biên tự diễn một phen…
“Ta ở Tiên giới, nói ngươi cũng không biết ta là ai. Tiểu gia hỏa,ngươi còn nhỏ tuổi mà đã lão luyện thành thục như vậy thật sự không tốt lắm đâu, trẻ tuổi không phải người ta đều nói tinh thần phải phấn chấn̵ sao? Ta liếc mắt nhìn qua thấy ngươi lớn lên như hoa như ngọc, khuôn mặt thật sự có chút khiến người ta thần hồn điên đảo…”
⬅ Trước Tiếp ➡