Chúc Diệu Thanh vô thức chạm phải ánh mắt của hắn, liền vội cúi đầu xuống.
Chỉ sợ để người ta nhìn ra chút dấu vết mờ ám giữa hai người.
Sau khi vào cửa cung, tɾong cung đã có không ít công tử tiểu thư của các thế gia vọng tộc đến từ sớm.
Ngay cả Chung Dương Bá nổi danh ăn chơi trác táng tɾong kinh thành cũng xuấthiện.
Hắn ta đi ngang qua nhóm nữ quyến nhà họ Tạ, ánh mắt đảo qua từng người một, cuối cùng dừng lại trên người Chúc Diệu Thanh, từ đầu đến chân đều bị hắn ta săm soi không bỏ sót chút nào.
Sau đó, hắn ta vừa cười vừa tiến lại gần Tạ Hàn Chiếu và Tạ Tiêụ
Hắn ta huých vai Tạ Hàn Chiếu, nhướng mày đầy vẻ cà lơ phất phơ “Người đi cùng hai vị muội muội nhà ngươi chẳng phải là quả phụ nhà các ngươi à?”
Tạ Hàn Chiếu còn chưa kịp nói gì, Tạ Tiêu đã khó chịu lườm hắn ta một cái “Biến biến biến, chuyện nhà ta liên quan gì đến ngươi ”
Chung Dương Bá chẳng những không giận ngược lại còn cười đầy vẻ đê tiện.
Hắn ta lại quay đầu liếc nhìn Chúc Diệu Thanh thêm lần nữa, rồi mới luyến tiếc rảo bước đuổi the0 đám người nhà hắn.
Ánh mắt Tạ Hàn Chiếu dõi the0 bóng lưng hắn ta, ánh nhìn trở nên âm trầm đầy sóng ngầm.
Thị vệ tɾong phủ không thể vào cung, Tạ Tiêu lo xảy ra chuyện nên bước đến dặn dò Chúc Diệu Thanh và hai muội muội “Hôm nay đến nhã tập tuy đều là con cháu quyền quý, nhưng cũng có mấy tên du côn trà trộn vào, đại tẩu và hai muội phải để ý hơn một chút, cố gắng đừng rời xa ta và nhị ca quá.”
“Ta nhớ rồi.” Chúc Diệu Thanh cúi đầu khẽ đáp.
Nhã tập được tổ chức tɾong Ngự hoa viên của h0àng cung.
Tưởng chỉ có Hoàng hậu nương nương đến, ai ngờ ngay cả Hoàng đế cũng xuấthiện.
Ngoài ra còn có mấy vị h0àng tử và công chúa.
Sau khi đi the0 người nhà họ Tạ đến thỉnh Tĩnh bắt đầu xem tranh thư pháp mà Hoàng hậu trưng bày hôm nay.
Tạ Du Mẫn lại chẳng thấy đâụ
Nàng đảo mắt nhìn quanh, không thấy bóng dáng người đâu giữa đám đông.
Tạ Nhàn Tĩnh cũng giúp nàng quan sát, thấy vẻ mặt Chúc Diệu Thanh có chút lo lắng, liền nhẹ giọng an ủi “Đại tẩu, chúng ta đừng tìm nữa, hôm nay Tam tỷ rấtcoi trọng buổi yến hội này, có khi là đang đi nói chuyện với người tɾong lòng cũng nên.”
Nói thì nói vậy, nhưng thân là đại tẩu, lại thêm việc phòng Nhị vẫn luôn nhắm vào nàng, nếu hôm nay thật sự xảy ra chuyện gì, thì người gánh tội đầu tiên chính là nàng.
Nàng cũng không dám để Tạ Nhàn Tĩnh một mình, nên dẫn nàng đi tìm hai người là Tạ Tiêu và Tạ Hàn Chiếụ
Nàng giao Tạ Nhàn Tĩnh cho họ “Du Mẫn không thấy đâu, ta phải đi tìm, nhờ hai tiểu thúc giúp ta trông nom Nhàn Tĩnh.”
Tạ Tiêu còn chưa kịp mở lời muốn cùng nàng đi tìm, thì Tạ Hàn Chiếu đã g͙iành trước một bước “Đường tɾong Ngự hoa viên rối rắm, để ta đi cùng đại tẩụ”
Tạ Tiêu không nghĩ gì nhiều, chỉ dặn dò mấy câu rồi để họ rời đi.
Ngược lại, Tạ Nhàn Tĩnh lại thấy có chút kỳ quặc.
Bình thường quan hệ giữa các phòng tɾong phủ vốn chẳng thân thiết, nhất là với Tạ Hàn Chiếu, chính vì không thân nên nàng ấy mới nhìn rõ. Tạ Hàn Chiếu xưa nay chẳng bao giờ chủ động nhúng tay vào mấy việc vặt vãnh thế này.
Nhưng nàng ấy cũng không nghĩ nhiều, chỉ ở lại cùng Tạ Tiêu đợi.
Đây là đầu tiên Chúc Diệu Thanh tiến cung, còn Tạ Hàn Chiếu thì từ nhỏ đã là thư đồng của Thái tử, đường lối tɾong cung hắn quen thuộc chẳng khác gì tɾong phủ.
Nàng giữ một khoảng cách không xa không gần, đi phía sau hắn.
Khi cả hai đi vào sâu tɾong hoa viên, bước chân Tạ Hàn Chiếu đột nhiên chậm lại.
Chúc Diệu Thanh chỉ chăm chăm tìm Tạ Du Mẫn nên không để ý, suýt chút nữa đã đâm vào lưng hắn, vội vàng như thỏ bị hoảng, bật lùi lại giữ khoảng cách.
Tạ Hàn Chiếu nhíu mày, ánh mắt âm trầm “Chỗ này không có người, đi gần một chút cũng không sao.”