Hơn nữa, nói cho cùng thì giữa Chúc Diệu Thanh và Lâm thị là chuyện mẹ chồng nàng dâu, cứ để bọn họ tự giải quyết.
Chỉ cần không dính líu đến Tạ Hàn Chiếu, bà cũng chẳng muốn hỏi nhiềụ
Về phần màn kịch mà Lâm thị bày ra với mã phu và Chúc Diệu Thanh, sơ hở khắp nơi, đại phu nhân cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Mã phu vừa nghe thấy mình sẽ bị Tạ Hàn Chiếu xử lý, cả người như bị sét đánh ngang tai, sững lại tại chỗ.
Tạ Hàn Chiếu vốn là người của Hình bộ, mấy chiêu tra tấn trong Hình bộ, hắn ta đã nghe không ít.
Tên mã phu lập tức nhụt chí, vừa nãy đúng là không nên nghe theo lời gièm pha của Lâm thị.
Lâm thị thấy tình hình không ổn, liền vội lao tới bịt miệng mã phụ
Bà ta xốc váy, đá một cước khiến mã phu ngã nhào ra đất “Ta thấy ngươi là chán sống rồi, lại dám vào viện của Diệu Thanh trộm khăn tay ”
Đại phu nhân chỉ thở dài một tiếng, dẫn theo Lý mụ mụ quay trở lại tiền viện.
Chúc Diệu Thanh lạnh lùng nhìn Lâm thị còn đang diễn trò, rồi bước đến gần Tạ Hàn Chiếu “Tiểu thúc, mong ngươi điều tra rõ chuyện này.”
Nàng liếc Lâm thị một cái, không dừng bước nữa mà cũng rời đi, trở lại tiền viện.
Sau khi Lâm thị bị đưa đi, mã phu liền khai sạch toàn bộ chuyện Lâm thị xúi giục hắn ta vu oan cho Chúc Diệu Thanh.
Người đã đi hết, Tạ Hàn Chiếu cũng không cần tiếp tục diễn nữa.
Đôi mắt sâu thẳm lập tức trở nên tối tăm, nguy hiểm, ánh nhìn thản nhiên mà sắc lạnh đảo qua người mã phụ
Chỉ một ánh mắt, lưng mã phu đã lạnh toát như có luồng khí lạnh xộc thẳng lên từ sống lưng.
Trên bàn đá vẫn còn đặt chiếc khăn tay của Chúc Diệu Thanh, hắn hỏi “Khăn này trộm từ đâu?”
Giọng mã phu run rẩy không dứt “Là vừa rồi Lâm di nương sai nô tài nhân lúc thiếu phu nhân không có ở trong viện, lén vào lấy từ viện của nàng…”
“Bàn tay nào chạm vào?” Hắn khẽ hất mí mắt, ánh nhìn sắc lẻm như đao “Hay là…”
Hắn kéo dài âm cuối, hắc mâu thoáng hiện tia sáng lạnh lẽo, “Cả hai tay đều sờ qua?”
Mã phu nghe ra ẩn ý trong lời hắn, trợn trừng mắt khiếp đảm “Không có Nô tài không đụng vào Một cái chạm cũng không có Tiểu hầu gia xin minh xét Là Lâm di nương sai nô tài trộm, không liên quan đến nô tài ”
Tạ Hàn Chiếu dửng dưng như chẳng nghe thấy, chậm rãi kéo dài giọng “Vậy thì là cả hai tay đều sờ rồi.”
“Không Nô tài thật sự chưa từng đụng vào ”
Hắn chẳng buồn để tâm đến tiếng rên ɾỉ kêu oan kia, chỉ nhẹ nhàng nhấc tay lên, người phía sau hắn là Nhược Ảnh lập tức hiểu ý.
Một chưởng đánh hôn mê mã phu, chuẩn bị kéo đi xử lý.
Tạ Hàn Chiếu đứng dậy, bóng dáng cao lớn lạnh lùng lập tức phủ trùm lên Nhược Ảnh.
Hắn khẽ nói “Chặt cả hai tay hắn.”
“Vâng.” Nhược Ảnh như đã quá quen với chuyện này, không chút bất ngờ.
Tạ Hàn Chiếu cầm lấy chiếc khăn tay vẫn còn đặt trên bàn đá, trong mắt thoáng hiện nét trầm tĩnh khác thường.
Hắn siết khăn lại trong tay, rời khỏi viện của đại phu nhân.
Hôm nay, Chúc Diệu Thanh chưa vội đem chuyện Tạ Xuân Hiểu mang thai ra ánh sáng.
Nàng muốn quan sát thêm xem Tạ Xuân Hiểu và Lâm thị định làm gì tiếp theo, nếu cần thiết, biết đâu còn có thể lợi dụng hai người họ.
Nàng lại tiếp tục bận rộn cho đến khi yến tiệc kết thúc.
Tối đến, vừa mệt mỏi trở về phòng, còn chưa kịp ngồi xuống đã thấy Tạ Hàn Chiếu đang ngồi chờ sẵn bên trong.
Nàng hoảng hồn, lập tức tỉnh táo lại, vội hỏi “Lúc ngươi đến có ai nhìn thấy không?”
Bình thường Tạ Hàn Chiếu rất ít khi lui tới viện Xuân Phong.
Nàng lo lắng chuyến ghé thăm đột ngột này của hắn sẽ bị người khác để ý.
“Nàng sợ người khác thấy đến thế sao?” Tạ Hàn Chiếu đang ngồi lật một quyển thoại bản trên bàn trang điểm của nàng, hỏi.