Mã phu bị trói chặt, muốn dập đầu nhưng không cúi nổi, chỉ có thể quỳ bò bằng đầu gối, tiến lên mấy bước “Đại phu nhân, chiếc khăn này là thiếu phu nhân đưa cho nô tài, là nàng quyến rũ nô tài trước Nô tài bị oan mà ”
Chúc Diệu Thanh vẫn điềm nhiên bất động, đôi mắt lạnh lùng bình tĩnh nhìn thẳng hắn ta, chất vấn “Ngươi nói là ta quyến rũ ngươi, vậy ngươi nói xem, ta đã quyến rũ ngươi vào lúc nào, ở đâu? Hơn nữa, vì sao ta lại chỉ chọn quyến rũ một tên mã phu như ngươi?”
Rõ ràng là Lâm thị đã dạy sẵn lời khai cho hắn, hắn ta lập tức đáp rất có bài bản “Mấy ngày trước người đi chuồng ngựa chọn ngựa, vì không biết cưỡi nên để nô tài dắt ngựa cho người cưỡi một vòng. Ai ngờ con ngựa đột nhiên hoảng sợ, hất người ngã xuống, nô tài thuận tay đỡ lấy người. Tối đó, người liền sai nha hoàn thân cận đến gọi nô tài vào viện để… để tằng tịu với nhaụ”
Thật đúng là vì muốn đổ tội lên đầu nàng mà dựng chuyện còn hơn cả lời trong thoại bản.
Lâm thị ở bên cạnh hằm hằm nhổ một tiếng “Ta đã sớm thấy tâm tư ngươi chẳng đứng đắn ”
Bà ta chỉ tay về phía Chúc Diệu Thanh, lại tiếp tục mách với đại phu nhân “Đại phu nhân, mấy đêm trước ta tận mắt trông thấy Diệu Thanh đi qua rừng trúc phía sau hậu viện, muốn vòng cửa sau của viện Ngâm Thu để đưa bánh cho Hàn Chiếu ”
Lông mày đại phu nhân khẽ giật, vô thức hỏi “Khi nào?”
Lâm thị nghiến răng ken két “Năm hôm trước.”
Chuyện mà dính tới Tạ Hàn Chiếu, đại phu nhân liền nghiêm túc hẳn.
Bà ta nhìn sang Chúc Diệu Thanh, ánh mắt lạnh xuống “Diệu Thanh, lời Lâm di nương nói là thật sao?”
Hiện giờ Lâm thị đã có chút tâm thế liều mạng thì thôi, đã rơi vào thế yếu thì đâm lao cứ phải theo lao.
Chuyện đưa bánh cho Tạ Hàn Chiếu, cho dù có giải thích thế nào cũng không thể hoàn toàn rõ ràng. Mà cho dù có giải thích được, thì về sau trong mắt đại phu nhân, nàng và Tạ Hàn Chiếu cũng sẽ luôn bị lưu tâm.
Lâm thị đã có thể dựng chuyện bịa đặt vô căn cứ, vậy thì cớ gì nàng lại không thể?
Nàng dứt khoát phủ nhận thẳng thừng “Không có, Diệu Thanh chưa từng đến khu rừng trúc mà Lâm di nương nói, cũng chưa từng đưa bánh cho tiểu thúc.”
Lâm thị trợn tròn mắt nhìn nàng.
Rõ ràng không ngờ nàng lại có thể mặt không đổi sắc mà nói dối trắng trợn đến thế.
“Đêm đó bị ta bắt gặp, cái bánh ngươi làm còn do nha hoàn chưởng sự trong viện của Hàn Chiếu đích thân mang vào, ngươi dám trước mặt đại phu nhân mà chết không nhận tội sao?”
Chúc Diệu Thanh chợt bật cười nhẹ, điềm đạm mà bình thản “Nếu mẫu thân không tin, có thể gọi Mai Hương tới đối chất với con.”
Ánh mắt đại phu nhân khẽ chuyển, liền nhìn sang Lý mụ mụ ra hiệụ
Lý mụ mụ hiểu ý, lập tức rời đi gọi người.
Người vừa rời khỏi, đại phu nhân lại tiếp tục quay lại chuyện với mã phu “Chuyện đưa bánh gác lại một bên, còn việc mã phu nói khi nãy, có đúng không?”
“Không đúng, Diệu Thanh chưa từng đến chuồng ngựa, hơn nữa từ nhỏ đã biết cưỡi ngựa.”
Lâm thị cả kinh, âm thầm siết chặt nắm tay, bà ta lại quên mất chi tiết đó rồi.
Chúc Diệu Thanh thấy rõ mọi biểu hiện nhỏ của bà ta, liền tiếp lời “Trước khi tám tuổi, Diệu Thanh sống ở thượng kinh, học cưỡi ngựa là do vị lang tướng của Kim Ngô Vệ hiện tại dạy. Khi đó ông ấy là thị vệ đi theo bên cạnh phụ thân, sau được tuyển vào Kim Ngô Vệ. Nếu mẫu thân không tin, có thể cho người gọi ông ấy đến hỏi rõ.”
“Biết cưỡi ngựa thì đã sao, không thể giả vờ không biết à? Vậy cũng đâu thể xem là bằng chứng?” Lâm thị ở bên cạnh tiếp tục chọc ngoáy.
Chúc Diệu Thanh không thèm để ý đến bà ta nữa, ánh mắt vẫn chỉ nhìn về phía đại phu nhân.
Đại phu nhân cũng dần nhận ra sự bất thường của Lâm thị.