⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện tại nghe thấy Đường Vãn Nguyên nói muốn tới giúp mình ôn tập, cô cầu còn không được nữa là, mau chóng kéo ghế dựa ra cho Đường Vãn Nguyên ngồi.
“Đường tiểu thư, vừa rồi nếu có mạo phạm, mong rằng ngài không so đo những hiềm khích trước đây, mà truyền thụ lại một chút kỹ xảo học tập cho tiểu nhân, chỉ cần ngài trợ giúp tiểu nhân thi đậu vào trường đại học trọng điểm, nhất định tiểu nhân sẽ làm theo mọi yêu cầu của ngài, chẳng sợ lên núi đao hay xuống chảo dầu.”
Hiện tại lại đến lúc nịnh hót.
Đường Vãn Nguyên nhìn cô, bày ra tư thế của một Hoàng Thái Hậu, ngẩng đầu ưỡn ngực, khí thế ung dung: “Nếu ngươi đã có thành ý như vậy, thì ai gia sẽ thành toàn cho ngươi, nhưng mà, trước khi giúp ngươi đạt thành nguyện vọng, ngươi phải giúp ta làm một chuyện trước đã.”
“Chuyện gì?” Trì Tảo Tảo đã gấp không chờ nổi.
Đường Vãn Nguyên từ phía sau lấy ra một hộp chocolate, đưa cho Trì Tảo Tảo.
Mà cô lại là một đứa tham ăn, thấy là một hộp chocolate thì liền nhận lấy, cười đến híp cả hai mắt.
“Tặng cho em à?” Cô nhịn không được muốn mở ra ăn ngay, mu bàn tay đột nhiên bị Đường Vãn Nguyên chụp lại.
“Không phải cho em, cái đồ tham ăn nhà em, đây là chị tặng cho anh Diệp Khuyết.”
“……”
Tặng cho Diệp Khuyết?
Trì Tảo Tảo buồn bực, người bạn này vô duyên vô cớ tặng Diệp Khuyết chocolate bày tỏ tình yêu làm cái gì?
Chẳng lẽ chị ấy muốn nói với Diệp Khuyết là chị ấy thích anh sao?
Trì Tảo Tảo không vui, đưa hộp chocolate lại cho Đường Vãn Nguyên: “Chị muốn em giúp chị đưa chocolate cho Diệp Khuyết à?”
Đường Vãn Nguyên gật đầu: “Đúng vậy!”
“Chị thích Diệp Khuyết?”
Đường Vãn Nguyên vẫn gật đầu: "Đến bây giờ em mới biết à?”
Trì Tảo Tảo giận sôi máu: “Tôi biết chị thích anh ấy, anh ấy ưu tú như vậy, ai cũng thích cả. Nhưng tôi không ngờ, chị lại có loại ý tứ này đối với anh ấy, Đường Vãn Nguyên, Diệp Khuyết là của tôi, tôi không cho phép chị mơ tưởng tới anh ấy."
Cạnh tranh công bằng “Đường Vãn Nguyên, Diệp Khuyết là của tôi, tôi không cho phép chị mơ tưởng tới anh ấy.” Trì Tảo Tảo nói vô cùng hùng hổ.
Giống một con nhím nhỏ bị chọc giận, cả người dựng thẳng lông, bảo vệ địa bàn của mình.
Đường tiểu thư nhíu mày, nhìn chằm chằm cô mà đánh giá, đột nhiên, bàn tay thon dài trắng nõn vuốt ve trên trán Trì Tảo Tảo.
“Trì Tảo Tảo, em không bị sốt chứ?”
Trì Tảo Tảo không tức giận gỡ tay cô ấy ra: “Tôi không bị sốt.”
“Em nói Diệp Khuyết là của em?”
“Đúng!”
“Dựa vào cái gì?”
“Chẳng lẽ chị không nghe mẹ tôi nói, con dâu nuôi từ nhỏ sao?”
Từ lúc cô tới Diệp gia, đã xác định là vợ của Diệp Khuyết, đây là ý của người lớn, ai cũng không được sửa đổi.
Vậy nên Trì Tảo Tảo cho rằng, Diệp Khuyết chính là của mình.
“Ha!” Đường Vãn Nguyên đột nhiên cười rộ lên, vòng quanh Trì Tảo Tảo xem xét hai vòng, cuối cùng dừng lại ở phía sau cô, mắt đầy ý khinh miệt: “Ừ, chị đã nghe bác nói chuyện phiếm với mẹ chị, bác gái đúng là nuôi em như con dâu, nhưng em có nghĩ tới hay không, Diệp Khuyết căn bản là không thích em.”
“……” Trì Tảo Tảo chán nản trừng mắt với cô ấy.
Đường Vãn Nguyên lại nói: “Tuy rằng bác gái thật sự coi em là con dâu, không, thực tế, em là con dâu nuôi từ bé, nhưng đây cũng chỉ ý của riêng bác gái, em nói Diệp Khuyết là của em, cũng chỉ là một mình em một bên tình nguyện, chị nói cho em biết, Diệp Khuyết không thích em, kể cả có thích, cũng chỉ đơn thuần là tình cảm anh em ……”
“Đường Vãn Nguyên, chị im đi!” Trì Tảo Tảo hoàn toàn nổi giận, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với Đường Vãn Nguyên: “Ai nói anh ấy không thích tôi? Anh ấy nói, chờ lúc tôi hai mươi tuổi, chúng tôi sẽ kết hôn, chị đừng ở đây châm ngòi ly gián, đi ra ngoài!”
Cô tức giận đẩy Đường Vãn Nguyên rời đi.
Nhưng cô gái kia còn bướng bỉnh hơn chính cô, không thèm đi, ngược lại đi đến đặt mông ngồi trên bàn đọc sách của Trì Tảo Tảo.
“Em không thừa nhận cũng không sao, nếu không thì hai chúng ta chơi một trò chơi đi!” Đường Vãn Nguyên nói.
Trì Tảo Tảo mắt lóe lên ánh lửa nhìn chằm chằm cô ấy: “Trò chơi gì?”
“Như thế này!” Đường Vãn Nguyên duỗi tay kéo Trì Tảo Tảo qua, rất hòa nhã nói: “Hai chúng ta đồng thời cạnh tranh công bằng anh Diệp Khuyết, em không can thiệp chuyện chị với anh ấy bên nhau, chị cũng không can thiệp hai người bọn em ở bên nhau, xem cuối cùng người Diệp Khuyết lựa chọn sẽ là ai, đương nhiên, chị còn bảo đảm mỗi ngày sẽ tới giúp em ôn tập, bảo đảm em có thể thi đậu hảo đại học.”
Nghe được lời này, Trì Tảo Tảo nhất thời yên lặng.
Năng lực học tập của Đường Vãn Nguyên đúng là không thể phủ nhận, nhưng mà……
Ai, nếu cô thật sự có thể thi đậu đại học tốt, không phải Diệp Khuyết sẽ thực hiện ước định với cô sao?
Như vậy tính ra, đến cuối cùng, Diệp Khuyết vẫn là của cô.
Vì thế, Trì Tảo Tảo liền sảng khoái đáp ứng đề nghị của Đường Vãn Nguyên.
“Được, nhưng chị không được hối hận!”
⬅ Trước Tiếp ➡