Trong phòng đọc sách truyền đến một giọng nam tính, dễ nghe: “Mời vào!”
Đường Vãn Nguyên mở cửa ra, nhanh chóng đi đến chỗ Diệp Khuyết, ôn nhu gọi: “Anh Diệp Khuyết, anh đang làm việc ư?”
Diệp Khuyết cũng không ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên tài liệu: “Tìm tôi có việc?”
“Cũng không có gì, em đi dạo phố nhìn thấy cái này nên muốn tặng cho anh.”
Cô ta đặt lên bàn Diệp Khuyết một hộp chocolate, cùng một chiếc bút máy bằng vàng.
Diệp Khuyết ngẩng đầu, nhìn hai món quà, cũng không có ngẩng đầu nhìn Đường Vãn Nguyên, tiếp tục sửa lại tài liệu.
“Chocolate có thể để lại, còn bút máy cô mang đi đi.”
Đường Vãn Nguyên khó hiểu, vì sao anh chỉ cần chocolate mà không cần bút máy.
Chiếc bút này rất quý, là bạn ở nước mỹ của anh cả tặng cho anh ấy.
Thấy anh không muốn nhận, cô ta đành phải nói: “Chiếc bút này là do anh cả nhờ em tặng cho anh, anh nhận lấy đi.”
Diệp Khuyết cũng đành cố gắng nhận lấy: “Thay tôi cảm ơn anh ấy.”
“Dạ!” Đường Văn Nguyên gật đầu, lại nói: “Hôm nay thời tiết thật đẹp, Tảo Tảo và Hoàn Quân đã ra ngoài hẹn hò, thật vất vả anh mới có một ngày nghỉ ngơi, sao anh không ra ngoài.”
Cô ta cho rằng nếu cô ta nói như vậy, Diệp Khuyết sẽ có phản ứng nhưng không nghĩ tới người đàn ông kia lại có thể vân đạm phong khinh nói: “Không phải Tảo Tảo tìm Hoàn Quân đi làm việc sao?”
“A?” Đường Văn Nguyên giả ngu: “Ha ha, sao em không biết, chỉ biết hai bọn họ khoác tay nhau rời đi.”
“Văn Nguyên.” Đường Văn Nguyên vừa nói xong, bỗng nhiên Diệp Khuyết lạnh nhạt nói: “Không có gì, thì cô ra ngoài đi, tôi đang bận, không muốn bị làm phiền.”
“….” Bỗng nhiên Đường Văn Nguyên cảm thấy thất bại, đành phải cúi đầu rời đi: “Vâng ạ, anh Diệp Khuyết, hẹn gặp lại.”
Anh ấy là chồng em.
Trì Tảo Tảo đi cùng Đường Hoàn Quân đến phòng giáo dục, tìm được người phụ trách kì thi đại học, hai người còn chưa nói chuyện, người phụ trách đã mang đến những bài thi không viết tên.
Anh ta đưa cho Trì Tảo Tảo một bài thi, hỏi: “Đây là bài của em?”
Trì Tảo Tảo cầm lấy, không ngừng ngật đầu: “Đúng đúng đúng, sao anh lại biết chúng tôi đến đây vì chuyện này.”
Đường Hoàn Quân cũng hoang mang, hai người còn chưa hề nói chuyện, thế nhưng họ đã lấy bài thi ra rồi.
Người phụ trách nói: “Cấp trên gọi điện thoại trước chỉ đạo chúng tôi tìm bài thi không tên, một lúc nữa sẽ có người đến ghi tên, cho nên chúng tôi đã tìm nó.”
Sao bên trên lại biết cô và Hoàn Quân muốn đến đây.
Ánh mắt Trì Tảo Tảo nghi ngờ nhìn về phía Đường Hoàn Quân, Đường Hoàn Quân cũng khá tò mò, hỏi người phụ trách: “Anh biết là ai gọi điện đến không?”
Người phụ trách cười rất có ẩn ý, nhìn chằm chằm Trì Tảo Tảo nói: “Tổng giám đốc Diệp, chính là tổng tài của tập đoàn Thiên Vũ, cô bé, em là em gái của tổng giám đốc Diệp ư?”
“….”
Trì Tảo Tảo ngây người.
Là anh?
Anh đã giúp cô khơi thông con đường, không trách khi cô và Đường Hoàn Quân đến đây không hề tốn sức đã có thể vào được.
Người đàn ông đó cũng thật đáng giận, bề ngoài lạnh lùng nhưng trên thực tế vẫn suy nghĩ về cô.
Trì Tảo Tảo cảm động, nhanh chóng viết tên mình vào bài thi, sau đó đưa cho người phụ trách: “Cảm ơn anh.”
Người phụ trách cười ha ha, nói cô không cần cảm ơn, sau đó lại rất ân cần nói với Trì Tảo Tảo: “Sau khi em trở về, hy vọng có thể nói một vài câu tốt đẹp về chúng tôi trước mặt anh trai em.”
Trì Tảo Tảo đánh gãy lời của anh ta: “Anh đấy không phải là anh trai em, anh ấy là chồng em.”
Cô nói rất thản nhiên, người nọ nghe xong rất là sửng sốt, nhìn theo bóng dáng Trì Tảo Tảo rời đi. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Tuy rằng Trì Tảo Tảo không biết Diệp Khuyết lợi hại như nào nhưng có thể khiến người trong chính phủ có thái độ nịnh hót, nhưng mà, may mắn đã giải quyết xong, nếu như cô có thể đỗ vào trường đại học A, đến lúc đó cô có thể ở cùng chỗ với Diệp Khuyết rồi.
Ha ha, nghĩ đến những ngày được ở chung với anh, Trì Tảo Tảo đã cảm thấy vui vẻ.
Trước khi về nhà, Trì Tảo Tảo nói với Đường Hoàn Quân: “Nếu không, anh cùng em đi dạo đi?”
Đường Hoàn Quân lại không thể vui: “Em muốn mua gì?”
Trì Tảo Tảo ngồi trên ghế phụ, đôi tay đè lên ngực, hai mắt rạng rỡ: “Em muốn mua cho anh ấy một món quà, cảm ơn anh ấy đã giúp em, nếu không chúng ta cũng không thể thuận lợi như vậy.”
Đường công tử đang lái xe, rất là khó chịu: “Không có anh ta, bản thiếu gia cũng có thế giúp em, Trì Tảo Tảo em không muốn tặng quà cho anh sao?”
Nghe xong, Trì Tảo Tảo cũng không ngốc, vội vàng gật đầu: “Cũng đúng, không có anh ấy, anh cũng có thể giúp được em, nếu không, em mua hai món quà, một tặng cho anh, một tặng cho anh ấy.”
“Như vậy còn được.” Lúc này, trong lòng Đường nhị công tử mới dễ chịu hơn một chút.
Tới khu mua sắm, Trì Tảo Tảo chọn hai món đồ của nam giới, một chiếc đồng hồ tặng cho Đường nhị công tử, một chiếc cà vạt tặng cho Diệp Khuyết.
Đường công tử nhận được đồng hồ, khó hiểu hỏi Trì Tảo Tảo: “Vì sao em tặng anh món quà quý giá còn lại tặng cho anh ta một món quà tiện nghi.”