Trì Tảo Tảo khóc nức nở một tiếng, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh, giọng nói nghẹn ngào: “Anh chán ghét em sao?”
Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt nhàn nhạt, thần sắc cũng nhàn nhạt, nhìn không ra cảm xúc của anh, cũng không biết là anh chán ghét hay không chán ghét.
Anh nhẹ nhàng đẩy cô ta: “Muốn không khiến người khác chán ghét, trước đó em không được chán ghét ai cả.”
Trì Tảo Tảo nhíu mày, nhìn chằm chằm anh, ánh mắt lóe lên nhanh chóng: “Em không chán ghét ai, hơn nữa em còn thích anh như vậy nhưng anh không thích em.”
“…”
Anh đứng dậy, đi ra.
Trì Tảo Tảo tung tăng đi theo sau anh: “Bọn họ nói, em không xứng với anh, anh ghét bỏ em là cô nhi, anh ghét em vì em ở nhà anh ăn uống, anh ghét em vì em dành tình thương của cha mẹ, cho nên anh không thích em, rất chán ghét em, anh ước gì em rời khỏi cái nhà này, đúng không?”
Bỗng nhiên Diệp Khuyết dừng bước, xoay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Trì Tảo Tảo, ngữ khí lạnh băng: “Trì Tảo Tảo, từ trước đến nay, anh đều chưa hề nói ghét bỏ em, nhưng cũng đừng mơ anh sẽ nói anh để ý đến sự tồn tại của em.”
Người thiếu tự trọng như Trì Tảo Tảo, anh không thích.
Anh thưởng thức người kia dám làm dám chịu, chuyện gì cũng có thể đối mặt, một Trì Tảo Tảo không sợ trời không sợ đất.
Giọng nói của anh lạnh băng, chui vào trong ngực cô, khiến trước ngực Trì Tảo Tảo máu chảy đầm đìa, ở nơi đó, bỗng nhiên có cảm giác giống như bị kim đâm, rất đau rất đau.
Anh nói, đừng mơ anh sẽ nói anh để ý đến sự tồn tại của cô.
Chẳng lẽ một chút anh cũng không quan tâm đến sự tồn tại của cô sao.
Trì Tảo Tảo nước mắt lưng tròng nhìn anh, cắn chặt răng, quay đầu rời đi.
“Trì…” Anh nhìn bóng dáng cô rời đi muốn gọi cô trở về nhưng lại không nói ra.
Vì thế, anh trơ mắt nhìn cô dần dần đi xa, mãi cho đến khi……..cô biết mất khỏi tầm mắt anh.
Diệp Khuyết cảm thấy Trì Tảo Tảo xấu tính đều là do cha mẹ chiều hư, nếu như anh cũng chiều cô chỉ sợ sau này cô sẽ càng vô pháp vô thiên.
Cho nên, anh không để cô chuyện gì cũng theo ý mình, anh muốn cho cô học cách trưởng thành, học cách làm người.
Tương lai khi cô không có anh ở bên, cô cũng sẽ không bị người ta ức hiếp.
Diệp Khuyết thở dài một tiếng, quay lại phòng đọc sách.
Khi vợ chồng Diệp thị trở về đã là 7 giờ tối.
Trong bữa cơ tối, Tiết Dung Chân không thấy thân ảnh Trì Tảo Tảo, không khỏi hỏi con trai: “Tảo Tảo đâu?”
Diệp Khuyết lạnh nhạt trả lời: “Đi ra ngoài!”
“A!” Tiết Dung Chân nghĩ Tảo Tảo ở bên cạnh Đường Hoàn Quân nên cũng không để ý.
Diệp Khuyết cũng cho rằng cô ra ngoài hít thở không khí, một lát sẽ về.
Nhưng không nghĩ tới, đến 10 giờ tối, Trì Tảo Tảo vẫn không trở về.
Diệp Khuyết ngồi trên sofa ở phòng khách, chờ đến 12 giờ nhưng vẫn không thấy cô về.
Trong lòng anh có chút lo lắng cho cô nhóc, lấy điện thoại ra gọi cho Đường Văn Nguyên.
Đường Văn Nguyên nói không gặp Trì Tảo Tảo, lúc này Diệp Khuyết hoàn toàn luống cuống.
Đó là sự hoảng loạng chưa từng có, trong lòng anh thấp thỏm lo lắng cô nhóc kia sẽ làm việc gì ngu ngốc.
Anh không thể ngồi yên, cầm áo khoác đi ra ngoài.
Trì Tảo Tảo muốn nhảy lầu. Diệp Khuyết tìm Trì Tảo Tảo suốt một buổi tối nhưng đều không tìm được cô. Sáng sớm hôm sau, anh trở lại Diệp gia, phát hiện Trì Tảo Tảo còn chưa về, không có cách nào khác, đành phải báo cảnh sát.
Sáng sớm, vợ chồng Diệp thị đã thấy vẻ mặt khẩn trương của con trai, Tiết Dung Chân không khỏi hỏi: “Con làm sao vậy? Có phải công ty đã xảy ra chuyện gì không?”
Diệp Khuyết lắc đầu, hai mắt đỏ bừng, ánh mắt mỏi mệt nhìn mẹ, hầu kết chuyển động lên xuống, trầm giọng nói: “Không thấy Tảo Tảo đâu nữa.”
“Cái gì?” Tiết Dung Chân và Diệp Chấn Hoa đều ngây người, dại ra nhìn Diệp Khuyết.
Diệp Khuyết rũ mắt xuống, nghĩ đến chuyện xảy ra buổi chiều hôm qua, tự trách nói: “Con cho rằng em ấy ra ngoài chơi, nhưng không nghĩ tới cả đêm hôm qua em ấy đều không trở về.”
Tiết Dung Chân vội vàng hỏi: “Có phải nó ở cùng Nguyên Nguyên không? Con mau gọi điện đến nhà họ Đường xem sao?”
Diệp Khuyết gật đầu: “Con đã gọi rồi nhưng em ấy không ở đó.”
“Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?” Diệp Chấn Hoa kích động hỏi.
Trì Tảo Tảo là hòn ngọc quý duy nhất trên tay bọn họ, bọn họ đều đau đến tận xương nếu bỗng nhiên không thấy nó, hay có chuyện gì không may xảy ra với nó, bọn họ sao có thể đối mặt với cha mẹ đã chết sớm của Trì Tảo Tảo.
“Buổi chiều hôm qua, em ấy náo loạn hai câu với con, con không để ý đến em ấy, em ấy tức giận rồi ra ngoài, con cho rằng em ấy sẽ quay về.” Diệp Khuyết nói.
Diệp Chấn Hoa vừa nghe thấy thế, tức giận nhìn con trai: “Cha nói con nghe, thật không biết là con đang nghĩ gì, con biết rõ Tảo Tảo không hiểu chuyện, nó muốn gì con không để nhường em một chút sao? Hiện tại thì tốt rồi, nó mất tích, con vừa lòng chưa?”
“Đúng rồi, con báo cảnh sát chưa?”
“Con báo rồi!”