Kỳ thực cô không hề lo lắng một chút nào, cô chỉ là chua xót, tại sao anh không đến tiếp sức cho mình?
Không phải anh vẫn luôn hi vọng cô có thể thi được thành tích tốt sao?
Nếu anh không đến, làm sao cô có thể thi đạt thành tích tốt được chứ?
Tiếng chuông trường học vang lên, đó là đang nhắc nhở tất cả học sinh, nhanh chóng đi vào trường thi, lập tức phải thi rồi.
Nhưng Trì Tảo Tảo vẫn không xuống xe.
Đường Hoàn Quân ngồi ở vị trí kế bên tài xế, quay đầu trở về nhìn cô: “Tảo Tảo, em còn không vào trường học à?"
Trì Tảo Tảo ngẩng đầu nhìn anh, con mắt chớp chớp, đột nhiên có xu hướng muốn khóc.
Tiết Dung Chân bên cạnh cũng nói: “Đúng vậy, còn chưa đến mấy phút, mau mau vào đi thôi!"
Diệp Chấn Hoa cũng nói: “Thi được tốt hay không tốt, chúng ta đều không trách con, con tận lực là được rồi!"
Dưới sự thúc giục của mấy người, Trì Tảo Tảo không thể không xuống xe.
Cô hết nhìn đông tới nhìn tây, khát vọng nhìn thấy bóng người đàn ông kia ở trong đám người, khát vọng anh tới đây, dù cho không nói câu nào, cho cô một ánh mắt khích lệ cũng tốt.
Nhưng chuyện khiến cho cô thất vọng nhất chính là điều đó không xảy ra!
Cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì, quả nhiên là anh không đến!
Cô mất tập trung, phất tay với người nhà, cười khổ, cúi đầu đi vào trường.
Diệp Khuyết, Diệp Khuyết...
Cô đọc thầm tên người đàn ông kia trong lòng, nhục mạ anh, căm hận anh.
Khốn nạn, tại sao anh không đến? Tại sao anh không đến cổ vũ em?
Nếu anh tới, em nhất định sẽ thi thật tốt, tại sao anh không đến?
Oanh!
Đầu đột nhiên va vào một bức tường thịt, Trì Tảo Tảo chợt ngẩng đầu, rồi trơ mắt, ngơ ngác, nhìn người đàn ông cao lớn đẹp trai trước mắt.
Cô đột nhiên há hốc mồm, đột nhiên liền kích động.
Bên cạnh, là các học sinh lục tục tiến vào trường thi, mỗi một học sinh đi ngang qua bên cạnh cô, đều không nhịn được quay đầu nhìn hai người bọn họ một chút.
Trì Tảo Tảo nhìn người đàn ông kia, đột nhiên muốn cười, nhưng cũng không bật cười, cúi đầu, ngượng ngùng lôi kéo góc áo hỏi: “Tại sao anh lại ở đây?"
Người đàn ông mạnh mẽ giơ hai tay, nhẹ nhàng đặt trên bả vai mảnh mai của Trì Tảo Tảo, nhìn vào cô, vẻ mặt âm u, nói từng chữ từng chữ: “Trì Tảo Tảo, mặc kệ như thế nào, cố hết sức là được rồi, trong lòng đừng có gánh nặng hay áp lực gì."
Mấy năm trước thi đại học, đã có rất nhiều học sinh chết.
Những học sinh kia đều là tố chất tâm lý kém, năng lực chịu đựng thấp, cảm giác mình thi không tốt, vì vậy liền tự sát.
Dù cho Diệp Khuyết hi vọng Trì Tảo Tảo có thể thi tốt, nhưng càng hi vọng cô có thể bình an.
Vì vậy không muốn tăng thêm gánh nặng cho cô, anh nhìn cô chầm chậm nói: “Mặc kệ em thi như thế nào, em, Trì Tảo Tảo, cũng mãi mãi là người phụ nữ... của Diệp Khuyết anh."
"..."
Mãi mãi cũng là người phụ nữ... của anh?
Nghe nói như thế, trong lòng Trì Tảo Tảo, nhất thời như lốc xoáy thổi qua mặt biển, lập tức sóng lớn mãnh liệt lên.
Cô kích động, vừa thẹn thùng, ngại ngùng nhìn anh, gật mạnh đầu: “Được, em nhất định sẽ không làm anh thất vọng."
Cô đẩy anh ra, liền chạy đi vào trường thi.
Không biết trời cao đất rộng Ba ngày thi đại học cuối cùng kết thúc, Trì Tảo Tảo cảm thấy, rốt cục cô cũng thoát rồi.
Hết thảy học sinh đều uể oải mệt mỏi, hận không thể về nhà ngủ liền mấy ngày mấy đêm.
Nhưng Trì Tảo Tảo thì lại không thể chờ đợi được nữa muốn gặp Diệp Khuyết, muốn hẹn hò với anh, muốn nắm tay anh, hôn môi, lăn giường.
Cô tốt nghiệp trung học, cũng có nghĩa là cô lớn rồi.
Lớn rồi, thành niên, cô có thể danh chính ngôn thuận trở thành người phụ nữ của Diệp Khuyết, người vợ, người mẹ của con anh.
Oa hi hi, chuyện này vừa nghĩ liền cảm thấy quá hạnh phúc.
Đặc biệt là cô mới vừa chạy ra cổng trường học, liền nhìn thấy chiếc xe thể thao màu xám kia.
Cô kích động chạy tới, mở cửa xe đặt mông ngồi vào, thậm chí còn không chờ người đàn ông kia phản ứng, vồ tới ôm lấy đầu của anh, mạnh mẽ bẹp một cái, để lại một cái hôn to lớn.
Diệp Khuyết hoàn toàn không ngờ cô lại trực tiếp như vậy, đầu bị cô thô lỗ hôn một hồi như thế, trên mặt vậy mà nổi lên một chút đỏ ửng.
Trì Tảo Tảo không để ý lắm nói, với anh "Chồng à, em thi xong rồi, hơn nữa, em cảm thấy em có thể thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại, vì khen thưởng em, chúng ta đến cục dân chính chứng nhận đi?"
"..." Diệp Khuyết đang lái xe chợt dừng động tác lại, quay đầu liếc cô một chút, vẫn lạnh lùng đối mặt như cũ: “Nhận được thư thông báo trúng tuyển rồi lại nói."