⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh, lúc nào thì anh đến đây?" Bạch Tinh Ngôn không để ý lời anh nói, cảnh giác hỏi.
Dường như cô rất khẩn trương, âm thầm tắt điện thoại, bàn tay cầm điện thoại chảy mồ hôi lạnh.
Dung Cảnh Mặc lạnh lùng nhìn vẻ mặt cô, đôi mắt đen nhánh híp lại: "Gọi điện thoại với ai?"
Đưa lưng về phía tôi làm gì
Sắc mặt Bạch Tinh Ngôn càng thêm tái nhợt.
"Cô Bạch, vì sao tôi cảm thấy cô có chút chột dạ?" Dung Cảnh Mặc yên lặng nhìn cô, ánh mắt sắc bén giống như có thể xuyên qua bóng đêm nhìn thấu cô: "Không thì đưa lưng về phía tôi làm gì?"
Trong mắt Bạch Tinh Ngôn hiện lên vẻ hoảng loạn, nhưng vẻ mặt trấn định.
Cô bình tĩnh cất điện thoại di động, đứng cách xa anh, biện giải: "Tôi bị xe của anh dọa, đột nhiên xuất hiện cũng không ấn còi."
Lý do của cô, hợp tình hợp lý.
Suýt nữa bị đụng, người bình thường đều bị dọa.
Dung Cảnh Mặc miễn cưỡng tiếp thu.
Quan trọng là anh không nghĩ ra Bạch Tinh Ngôn chột dạ cái gì trước mặt anh.
Trước khi anh và cô xem mặt có gặp nhau vài lần, bốn năm nay cũng không tiếp xúc với nhau, cô có thể làm chuyện gì chột dạ với anh chứ?
"Sao anh lại ở đây?" Bạch Tinh Ngôn nhìn anh, âm thầm quan sát phản ứng của anh.
Cô không biết anh đến đây từ lúc nào, xuất hiện bao lâu, cũng không biết anh có nghe thấy cô nói chuyện điện thoại không.
"Đi ngang qua, đừng nghĩ nhiều." Dung Cảnh Mặc đạm mạc trả lời cô một câu, lại nhìn khoảng cách giữa hai người.
Chỗ Bạch Tinh Ngôn đứng cách anh ít nhất 100 mét!
Anh đã lái xe đến đây, không bảo cô lên xe, cô cũng rất tự giác không có ý lên xe.
Cô gái này...
Khuôn mặt Dung Cảnh Mặc vốn lạnh băng càng trở nên lạnh lẽo.
Bạch Tinh Ngôn đúng là không nghĩ nhiều, cũng không dám nghĩ nhiều.
Chẳng lẽ cô còn chờ mong anh đến đây đón cô?
"Lên xe!" Dung Cảnh Mặc lạnh mặt ra lệnh.
Bạch Tinh Ngôn hành động theo, chân cứng đờ kéo cửa xe ra, ngồi bên cạnh anh.
Nghiêng đầu, mượn ánh đèn, lẳng lặng đánh giá anh.
Cô không biết Dung Cảnh Mặc đang bực cái gì.
Nhưng nhìn phản ứng của anh, cô biết, anh không nghe thấy cô nói chuyện điện thoại.
Bạch Tinh Ngôn thở phào một hơi.
Chỉ cần không nghe thấy là được!
Dung Cảnh Mặc lạnh mặt khởi động xe đi về phía đại trạch nhà họ Dung.
Nửa giờ sau, hai người về Cẩm Viên, Bạch Tinh Ngôn vừa vào phòng ngủ, chuẩn bị ôm chăn đơn ra phòng khách, lại bị Dung Cảnh Mặc túm chặt.
"Lúc nào đến phòng khách làm một lần cũng không tệ!" Anh cong khóe môi, mắt nhìn giường, âm u ra lệnh: "Ngủ!"
Anh đang cảnh cáo cô, chỉ cần anh muốn, cho dù cô ngủ phòng khách, cũng không được bình yên.
Tối hôm qua Bạch Tinh Ngôn bị anh lăn lộn đến bị cảm, cô cảm thấy khẩu vị Dung Cảnh Mặc hẳn sẽ không nặng như vậy.
Hai ngày này, chắc hẳn cô sẽ an toàn.
Cô không khó chịu, đến phòng tắm rửa mặt, sau đó bọc chăn đơn nằm bên cạnh anh.
Cô đoán không sai, sau khi nằm xuống, quả thật Dung Cảnh Mặc không động vào cô.
Chắc là tối hôm qua lăn lộn cô quá tàn nhẫn.
Bạch Tinh Ngôn ngủ một giấc rất say.
Một đêm này, cô lại mơ thấy cái đêm bốn năm trước đó.
Trong biệt viện trang trí kiểu Châu Âu, cả phòng kiều diễm, hơi thở bạc hà quanh quẩn trong không khí không tiêu tan, mỗi động tác của Dung Cảnh Mặc ...
"Ừm~" Bạch Tinh Ngôn nhíu mày, không thoải mái phát ra âm thanh, bỗng nhiên tỉnh lại.
Đèn trong phòng ngủ đã tắt hết.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng dày đặc.
⬅ Trước Tiếp ➡