⬅ Trước Tiếp ➡
Gió đêm nhẹ nhàng phất qua.
Ánh trăng như lụa mỏngphủ lên mặt hồ.
Bạch Tinh Ngôn vừa đến ven hồ đã bịkéo mạnh xuống nước.
Dung Cảnh Mặc rất mạnh tay, cũng không lo lắng nhỡ cô chìm nghỉm.
"Dung Cảnh Mặc, đồ khốn!" Bạch Tinh Ngônuống vào không ít nước, nắm đấm siết chặt, tức giận quát lên với anh.
Dung Cảnh Mặc ôm lấyeo của cô, mò cô lên từ đáy nước, hai tay anh cứng rắn như vòng sắt, giam cầm cô, khuôn mặt tuấn tú kề sát bên tai, giọng nói dịu dàng, "Hôm qua cô còn nói rất nhớ tôicơ mà? Hôm nay thật thuận tiện, cô có đủ thời gian biểu diễn cho tôi xem, cô nhớ tôi đến nhường nào!"
"Nào có? Rõ ràng đấy là anh nói..." Bạch Tinh Ngôn tức giận muốn tranh luận, Dung Cảnh Mặc lại không cho cô tìm được cơ hội, anh túm hai tay cô bắt chéo sau lưng rồi giữ chặt, trực tiếp...
Từng tế bào thần kinh của Bạch Tinh Ngôn đều căng thẳng, cô cắn thật chặt mu bàn tay để không cho mình phát ra một tiếng động kì lạ nào có thể khiến người nghe cảm thấylúng túng, đầu óc có chút mê man không phân rõ trời nam đất bắc.
Hai người ở trong nước một lúc lâu, mãi cho đến khi cô đã mệt mỏithiếp đi, anh mới đưa cô rời khỏi.
Dung Cảnh Mặc mang cô về phòng.
Nhiệt độ ban đêm ở Cẩm Viên vốn hơi lạnh, trong nước dĩ nhiên càng lạnh.
Sau cả đêm hôm quangủ ngoài phòng khách, Bạch Tinh Ngônvốn đã hơi cảm lạnh, hôm nay bị Dung Cảnh Mặc không biết nặng nhẹ màgiày vò trong hồ cả một tối, khi về được đến phòng đã sốt cao.
Dung Cảnh Mặc thân thể nóng hổi của cô, biểu cảm trên mặt có chút phức tạp.
Trời còn chưa sáng, bác sĩ gia đình của Dung gia đã bị gọi đến, giúp Bạch Tinh Ngôn kiểm tra nhiệt độ cơ thể, kê đơn thuốc, bận rộn hết hơn một giờ, lại cau mày nhìn quần áo cô vẫn còn ướt sũng.
Ánh mắt nhìn Dung Cảnh Mặc như muốn nói 'trẻ nhỏ khó dạy', vị bác sĩ già bối rối ho một tiếng, giọng nói đầy vẻ trêu chọc.
"Tôi nói này, cậu hai à, những việc như thế này dù gì cũng phải kiềm chế một chút chứ! Lăn lộn cô dâu đến mức sốt cao như thế này, dì Lâm đây thật sự là lần đầu gặp được." Bác sĩ gia đình vốn cũng là bạn già của ông nội Dung, coi nhưmột người bà đã nhìn Dung Cảnh Mặc lớn lên, nói chuyện với anh không có nhiều ngại ngùng hay khuôn phép.
Khóe miệng Dung Cảnh Mặc giật một cái, khoát khoát tayvới bà, "Dì Lâm,dì có thể ra ngoài rồi!"
"Được nha, xem bệnh xong liền đuổi người?" Vị bác sĩ lớn tuổi nhỏ giọng mà hừ hừ, mở một bình cồn nhắc nhở, "Trước cháu cho cô bé uống thuốc hạ sốt, sau đó phối hợp với hạ nhiệt vật lý."
Dung Cảnh Mặc, anh không phải là người
"Biết rồi." Dung Cảnh Mặc nhận cồn, xoay người, nhìn Bạch Tinh Ngôn trên giường.
Bác sĩ yên lặng lui ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, Cẩm Viên khôi phục yên tĩnh.
Bạch Tinh Ngôn ngủ rất sâu, khuôn mặt nhỏ sốt cao, đỏ bừng giống như vừa chui từ ổ chăn ra.
Lông mày cô nhíu chặt, giống như rất không thoải mái.
Trên người vẫn là áo sơ mi của Dung Cảnh Mặc mà anh mặc cho cô ở bên hồ lúc trước.
Vải hơi mỏng, sớm đã bị nước trên tóc làm ướt.
Dung Cảnh Mặc nhíu mày, bước chân thon dài đi về phía cô, duỗi tay ôm eo cô, bế cô lên, thành thạo cởi quần áo ướt trên người cô.
Động tác của anh rất dứt khoát, không hề để tâm quần áo trên người cô đều được may thủ công xa hoa.
Nắm chặt quần áo, thô lỗ kéo, liền lột cô sạch sẽ.
Lấy cồn ra, lau đi lau lại cho cô rất nhiều lần, cảm nhận được trán cô không còn nóng như trước nữa, Dung Cảnh Mặc mới tùy tiện tìm một bộ quần áo ngủ, đi đến trước giường.
Anh giúp Bạch Tinh Ngôn cởi quần áo rất lưu loát.
Nhưng mà, giúp cô mặc quần áo, đôi tay vốn dĩ làm gì cũng có hiệu suất cao, bỗng nhiên lại trở nên vụng về.
Cố tình, Bạch Tinh Ngôn còn không phối hợp.
Lúc mơ màng còn tưởng anh muốn tiếp tục, cô rầm rì kháng nghị trong ngực anh: "Cầm thú!"
"Dung Cảnh Mặc, anh tránh ra!"
"..." Dung Cảnh Mặc có ý tốt không được báo đáp, sắc mặt rất thối.
Anh đen mặt ôm thân thể cô gái nhão như bùn vào trong ngực, tiếp tục mặc giúp cô.
Nửa ngày cũng không mặc được, cũng lười tiếp tục lăn lộn, anh trực tiếp lấy áo sơ mi của mình mặc lên người cô.
Đến quần áo bên trong cũng không mặc cho cô.
Hôm qua hai người đều bận rộn một đêm, Dung Cảnh Mặc không đổi ga giường, cứ như thế ôm cô ngủ.
Bạch Tinh Ngôn ngủ rất sâu, lúc tỉnh lại, đã không còn sốt nữa.
Dung Cảnh Mặc nằm bên cạnh cô, hình như mới ngủ không bao lâu.
Bạch Tinh Ngôn nhìn chằm chằm mặt anh, nghĩ đến chuyện tối qua của hai người, ánh mắt nhìn anh lập tức như nhìn kẻ thù.
Lại thấy người mình như vậy, mình bệnh anh cũng không buông tha, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
⬅ Trước Tiếp ➡