Ánh đèn kéo bóng hai người ra thật dài, hai cái bóng quấn lấy nhau rồi lại tách ra, lại quấn lấy, rồi lại tách ra, lại quấn lấy, cuối cùng dính sát thành một.
Tới cửa phòng vệ sinh nam, trán Bạch Tinh Ngôn va phải lưng Dung Cảnh Mặc, cả hai cùng khựng lại.
"Sao thế?" Cô ngẩng mặt nhìn anh, khó hiểu hỏi.
Dung Cảnh Mặc hất mặt về phía biển báo trên cửa, giọng nói trầm thấp đặc trưng có vẻ khàn khàn quyến rũ hơn vào ban đêm, "Nhà vệ sinh nam, cô Bạch muốn vào cùng tôi à?"
Bạch Tinh Ngôn đỏ mặt, xấu hổ định lui ra sau, cổ tay lại bị người kéo lại.
Còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị người kéo mạnh vào toilet, gáy bỗng đau nhói, lúc cô hơi tỉnh táo lại thì đã bị người đặt lên tường nhà vệ sinh.
Hơi thở mang theo hương bạc hà của Dung Cảnh Mặc hòa lẫn với men rượu say nồng, anh mãnh liệt lại thô bạo phủ xuống cô, táo bạo như muốn nghiền nát cô.
Nói, em không quen ai? (Đoạn này ông Dung vờ say nên mình đổi thành tôi – em)
Nụ hôn của Dung Cảnh Mặc rất vồn vã, Bạch Tinh Ngôn rất mơ hồ.
"Vừa rồi em làm bộ không quen ai thế?" Dung Cảnh Mặc hung ác giữ lấy cô, vừa cắn môi cô trằn trọc vừa đưa tay vào người cô trêu ghẹo.
Anh rất mạnh tay, Bạch Tinh Ngôn đau đến mức rên khẽ thành tiếng.
"Dung Cảnh Mặc, anh nhẹ thôi!"
"Tôi đang hỏi em!"
"A~" Tiếng rên nho nhỏ quanh quẩn trong nhà vệ sinh an tĩnh, vang lên bên tai Bạch Tinh Ngôn, lại khiến cô bỗng khôi phục tinh thần.
Nhìn tư thế của hai người lúc này, Bạch Tinh Ngôn vừa xấu hổ vừa giận dữ.
Cô với anh đang ở trong toilet đấy, anh định làm gì?
"Có người vào bây giờ!" Bạch Tinh Ngôn đẩy mạnh anh ra, nhanh chóng lùi lại mấy bước.
Mặt Dung Cảnh Mặc rất tối, đôi mắt đen láy như nổi bão, lạnh lẽo đến không thể tưởng được.
"Bị người ta thấy thì không hay đâu!" Bạch Tinh Ngôn không dám nhìn anh, đỏ mặt hậm hực ra ngoài trước.
Mấy phút sau Dung Cảnh Mặc mới đi ra.
Lúc đến chỗ cô vẻ mặt vẫn lạnh như băng.
"Gọi xe đi!" Anh vượt qua cô đi trước, bước ra khỏi nhà hàng.
Bạch Tinh Ngôn đuổi theo sau anh, cũng không để phục vụ gọi xe giúp, tự giác ngồi lên ghế lái trên xe của Dung Cảnh Mặc, "Tôi lái cho!"
Dung Cảnh Mặc uống rượu không thể lái xe, anh không nói gì, lẳng lặng mở cửa xe ngồi ghế phó lái.
Kỹ thuật lái xe của Bạch Tinh Ngôn cũng không tệ lắm.
Hôm nay Dung Cảnh Mặc uống nhiều, dựa vào lưng ghế nhắm mắt không nói gì suốt đoạn đường.
Nhưng Bạch Tinh Ngôn lại chủ động mở miệng.
Nghĩ đến tình hình tối nay, cô thử hỏi, "Sao anh lại qua chỗ tôi?"
Dung Cảnh Mặc nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết anh có nghe cô nói hay không, nói chung là không đáp lời.
Bạch Tinh Ngôn xấu hổ, tập trung lái xe, không hỏi lại nữa.
Có lẽ tại anh ấy sợ cô uống say làm mất mặt nhà họ Dung cũng nên?
Lái nửa tiếng liền về đến nhà, đỗ xe xong Bạch Tinh Ngôn liền bước xuống, định trực tiếp về Cẩm Viên luôn, nhưng Dung Cảnh Mặc lại mãi chưa xuống.
Bạch Tinh Ngôn dừng bước, nghiêng đầu ngạc nhiên nhìn anh.
Dung Cảnh Mặc ngồi trên xe, đôi chân thon dài đã đặt ra ngoài nhưng vẫn chưa đứng lên.
Anh khoanh hai tay trước ngực, sau đó lại vươn ngón tay ngoắc cô, "Qua đây!"
Bạch Tinh Ngôn rất muốn mặc kệ anh, nhưng vừa nghĩ đến anh vì cô mới uống nhiều như vậy, kết quả là vẫn bước về phía anh.
"Dìu tôi!" Dung Cảnh Mặc lạnh mặt phun ra hai chữ, đưa một tay về phía cô.
Bạch Tinh Ngôn hít sâu, nắm tay anh choàng qua vai mình, lại đưa hai tay ôm lấy hông anh, đỡ anh đi về Cẩm Viên.
Không rõ Dung Cảnh Mặc say thật hay là cố ý, trọng lượng toàn thân đều đặt lên người Bạch Tinh Ngôn.
Bạch Tinh Ngôn hơi loạng choạng không vững, thỉnh thoảng suýt ngã.
Đến vườn hoa thì bắt gặp quản gia. Thấy cô đi khó khăn quá, quản gia quan tâm hỏi, "Cậu chủ sao thế? Có cần tôi giúp một tay không?"
Bạch Tinh Ngôn định trả lời lại bị Dung Cảnh Mặc cắt ngang bằng một câu trách mắng, "Làm việc của mình đi!"
"Vậy tôi đi làm việc!" Quản gia nhìn Bạch Tinh Ngôn bằng ánh mắt thông cảm, sau đó cúi đầu rời đi.
Bạch Tinh Ngôn rất bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục bước loạng choạng về Cẩm Viên.