Anh không nói gì, Bạch Tinh Ngôn cũng không đoán được rốt cuộc anh có hài lòng không.
Đều đổi nhiều vậy rồi, bình thường không gọi cũng gọi thử luôn, người này lại vẫn không hài lòng, cô cảm thấy hơi buồn bực.
"Cậu Hai!" Giọng nói hơi cao để lộ sự bất mãn của cô.
Dung Cảnh Mặc nhìn cô, ánh mắt lạnh xuống.
Bạch Tinh Ngôn bị nhìn nổi hết cả da gà.
Nhìn trước nhìn sau không thấy có người, cô đỏ mặt, mất tự nhiên thử lần nữa, "Chồng ơi!"
Cô chưa từng gọi anh như thế, hai người mới kết hôn chưa tới mười ngày, còn rất lạ lẫm.
Một tiếng "Chồng" vừa thốt ra khiến Dung Cảnh Mặc cũng ngây người.
Nhưng đồng thời, vẻ lạnh lẽo cũng như dần hòa tan.
Bạch Tinh Ngôn nhìn anh, thấy vẻ mặt anh có vẻ khá hơn nhiều thì lén lút thở phào.
"Sao anh lại về rồi?"
"Làm cô thất vọng à?" Dung Cảnh Mặc nhướng mày.
"Nào có? Anh đừng nghĩ lung tung." Bạch Tinh Ngôn ngoài cười trong không cười xua xua tay.
Dung Cảnh Mặc thuận theo lời của cô, "Nghĩa là cô rất vui?"
Bạch Tinh Ngôn bị anh làm nghẹn lại, mất một lúc không biết nên đáp trả thế nào.
"Nhớ tôi à?" Dung Cảnh Mặc tiến dần về phía cô, cẩn thận tỉ mỉ quan sát nét mặt của cô.
"..." Bạch Tinh Ngôn đỏ mặt, vô thức lùi về sau.
Cô có thể nói là không nhớ được không?
Dung Cảnh Mặc thuận thế ghé sát lại, ép cô lùi sát vào góc, "Cô đang ngầm thừa nhậnđấy à?"
Bạch Tinh Ngôn, "..."
Anh ta nhìn chỗ nào mà cảm thấy cô nhớ anh ta thế?
"Tối nay về sẽ làm cho cô thỏa mãn!" Đôi môi kia mờ mịt nhếch thành một nụ cười, Dung Cảnh Mặc lướt qua cô bước vào nhà hàng.
Chúng ta không quen.
Dung Cảnh Mặc hẹn gặp mấy người bạn ở nhà hàng này để bàn chuyện, vừa xuống máy bay liền trực tiếp tới đây luôn, thậm chí còn chưa về nhà họ Dung.
Gặp mặt Bạch Tinh Ngôn là hoàn toàn ngẫu nhiên.
Hai người đàn ông vừa vào trước đã chọn chỗ ngồi trong góc, chỉ cách bàn đồng nghiệp Bạch Tinh Ngôn một khoảng.
Sau khi Dung Cảnh Mặc đi vào liền ngồi xuống chỗ hai người đã chọn.
Vừa ngồi không tới hai phút, một bóng người thon dài xuất hiện ngoài cửa nhà hàng.
Người đàn ông vừa bước vào có gương mặt góc cạnh, vẻ mặt hơi lạnh lùng, từng đường nét đều hoàn hảo như được khắc ra.
Nhìn khắp toàn bộ thành phố C, hầu như không ai không biết gương mặt này.
Người cầm lái của Tập đoàn Quốc tế Dung Hi, lật tay bảo mây úp tay bảo mưa, nắm giữ hơn một nửa thị trường châu báu cả trong và ngoài nước, người thừa kế trẻ tuổi của gia tộc họ Lạc, Lạc Dịch Bắc.
Anh ta dừng ngoài cửa, nhìn lướt qua từng bàn ăn, thấy Dung Cảnh Mặc liền sải bước ngang qua mấy bàn khách đang ngồi, bước về phía mấy người Dung Cảnh Mặc.
"Nghe nói hai ngày nay cậu đi Pháp?" Lạc Dịch Bắc ngồi xuống đối diện Dung Cảnh Mặc, cầm thực đơn lên, cũng không hỏi người khác liền tự mình gọi món.
"Ừ." Dung Cảnh Mặc đạm nhạt đáp một tiếng.
"Đi nhanh như vậy? Không giống phong cách làm việc của cậu chút nào." Lạc Dịch Bắc vừa lười biếng lật menu vừa nói.
"Thế à?" Hai chữ đơn giản, còn kéo dài âm cuối một chút.
Vừa hay Bạch Tinh Ngôn ngồi cách đấy không xa, hai người này đối thoại cô đều nghe được không sót chữ nào.
Bàn tay cầm cốc nước hơi run, ánh mắt gượng gạo nghiêng sang nhìn lại bắt gặp ánh mắt Dung Cảnh Mặc ở xa xa, hai má của cô bỗng nóng lên.
Anh ấy canh lúc về thật đấy à?
Bạch Tinh Ngôn lắc đầu, cảm thấy bản thân suy nghĩ nhiều rồi.
Mỗi ngày anh đều bận nhiều chuyện như vậy, sao có thể về sớm chỉ để làm loại chuyện đó với cô được?
"Này, em nhìn gì đấy? Người quen à?" Hoắc Thanh Phong ngồi cạnh bỗng hỏi một câu.
Khi nãy Hoắc Thanh Phong cũng không ở đây, không biết anh ngồi xuống cạnh cô từ khi nào.
Bạch Tinh Ngôn lấy lại tinh thần, không hề suy nghĩ đã đáp, "Không ạ."