⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Tinh Ngôn không thoải mái, cánh tay ngăn cách giữa mình và anh, xấu hổ nhắc nhở. "Cái đó của tôi tới rồi."
Căn phòng im ắng hẳn.
Cả thế giới yên tĩnh lại trong nháy mắt.
Hai người vẫn duy trì tư thế ép sát bên cửa sổ, cơ thể người đàn ông cứng ngắc không hề có ý tốt.
Bạch Tinh Ngôn cảm nhận được nhiệt độ trong phòng giảm đi không ít.
Cô nghiêng đầu, cẩn thận nhìn anh.
Ánh mắt Dung Cảnh Mặc trở nên lợi hại, nhìn cô với vẻ suy ngẫm, sắc mặt tối lại, ánh mắt đó như thể giây kế tiếp sẽ bóp cổ cô ngay lập tức.
Bạch Tinh Ngôn bị anh nhìn tới tim đập thình thịch.
Anh và cô quen nhau chưa được vài ngày, thật lòng cô cũng chưa hiểu được tính của anh.
Có khi nào anh không để tâm tới tình trạng của cô, cứ thế làm luôn?
Nghĩ tới cảnh đó, Bạch Tinh Ngôn run bắn.
May cho cô là, Dung Cảnh Mặc chỉ nhìn cô, không làm gì thêm nữa.
Điều này khiến Bạch Tinh Ngôn thở phào nhẹ nhõm.
"Mới tới sáng nay, tôi cũng không biết sẽ như vậy." Cô xoay thẳng về phía anh, khẽ đẩy anh ra.
Cô cử động, phần eo rời khỏi lòng anh, định bỏ đi thì nghe thấy tiếng Dung Cảnh Mặc nói. "Mấy ngày?"
Ý anh là chuyện đó bao lâu mới chấm dứt.
Bạch Tinh Ngôn không hề suy nghĩ, thuận miệng nói dối. "Mười ngày."
"Em nên đi khám phụ khoa đi!" Dung Cảnh Mặc lạnh giọng châm chọc.
"... ." Bạch Tinh Ngôn.
"Mấy ngày?" Dung Cảnh Mặc lại hỏi tiếp.
"Bảy ngày." Bạch Tinh Ngôn thành thật trả lời.
Dung Cảnh Mặc tựa như miễn cường chấp nhận, loay hoay kéo cà vạt của mình ra, rồi rời khỏi phòng.
Bạch Tinh Ngôn chỉnh trang lại quần áo bị anh làm nhàu, mất tầm ba mươi phút, đoán Dung Cảnh Mặc đã rời đi mới ra khỏi phòng.
Lúc vào phòng ăn, quả nhiên Dung Cảnh Mặc không có đó.
Bạch Tinh Ngôn không muốn nghĩ nhiều, chỉ muốn yên tĩnh dùng bữa.
Nhưng cô giúp việc bên cạnh lại cười nói. "Cậu Hai hôm nay tự nhiên xuất ngoại, mợ Hai không đi cùng à?"
"Xuất ngoại?" Bạch Tinh Ngôn không kịp phản ứng.
Khi nãy ở trong phòng còn suýt ăn tươi nuốt sống cô, thế mà đã trực tiếp đi ra nước ngoài?
"Đúng thế, xuất ngoại, bên Pháp có chút chuyện, hẳn cậu Hai đi Pháp đột xuất." Người giúp việc giải thích.
Bạch Tinh Ngôn không quan tâm anh đi đâu, quan trọng là anh đã đi rồi.
Anh ra nước ngoài, nói cách khác, trong một khoảng thời gian tới cô được an toàn.
Bạch Tinh Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng cảm thấy thời tiết sáng lạn nên không ít.
Về nước
Tâm trạng Bạch Tinh Ngôn rất tốt, thậm chí còn có hứng tán gẫu với người giúp việc. "Cậu Hai đi đâu nước Pháp. ?"
người giúp việc cười tủm tỉm nói. "Paris."
"Công ty là cơ sở ở Paris ư?" Bạch Tinh Ngôn lại hỏi.
"Đúng thế thưa mợ, mấy năm nay cậu Hai vẫn thường xuyên đi Paris, có khi còn ở bên đó một thời gian."
Bạch Tinh Ngôn khẽ ừm một tiếng, bỗng nghĩ tới lần đầu tiên gặp Dung Cảnh Mặc, cùng với đêm đầu tiên.
Lần đầu cô gặp Dung Cảnh Mặc trên một chuyến bay, đó là chuyến bay cô rời thành phố C đi du học Pháp.
Lúc đó Dung Cảnh Mặc đã ở trên máy bay, hai người ngồi cạnh nhau.
Đêm đầu tiên với Dung Cảnh Mặc, xảy ra sau đó không lâu.
Giờ nghĩ lại, lúc đó cô và anh cùng nhau tới Pháp, sau gặp nhau ở Pháp.
Duyên phận trong đó, chuyện của anh và cô, cũng không biết... . .
Mặc kệ thế nào, Dung Cảnh Mặc không ở đây, với Bạch Tinh Ngôn mà nói cũng là một sự giải thoát.
⬅ Trước Tiếp ➡