Bước chân Bạch Tinh Ngôn dừng lại, không thể tưởng tượng được nhìn về phía cô: “Cậu nói gì?”
“Tớ nói đây là phòng Dung Cảnh Mặc.” Kiều Nhiên mờ mịt.
Sắc mặt Bạch Tinh Ngôn trắng bệch.
“Sao vậy? Không có chuyện gì chứ?” Kiều Nhiên thấy sắc mặt cô không tốt, đẩy đẩy cô.
Bạch Tinh Ngôn lấy lại tinh thần, rút tay bị cô ta kéo ra, không giải thích gì, chỉ nói: “Giúp tớ gọi một chiếc xe, tới cần về nhà.”
“Làm gì sớm vậy? Bây giờ mới sáu giờ.”
“Cùng nhau ăn sáng rồi đi.”
“Uy, uy, uy, tớ đưa cậu đi.”
Liền nói vài câu, không được để ý, Kiều Nhiên bước vài bước đuổi theo.
Lúc theo tới cửa, Bạch Tinh Ngôn đã đi rồi.
Người giúp việc giúp đỡ gọi xe.
Lúc này trời vừa sáng, đường phố lạnh căm, hiệu thuốc còn chưa mở cửa.
Sau đó Bạch Tinh Ngôn tạm thời gác lại chuyện mua thuốc, sau khi trở về hỗn loạn ngủ một trận.
Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, cô nhận được một cuộc điện thoại khẩn cấp tù công ty bán thời gian.
Sau khi rửa mặt đơn giản, cô liền đến công ty.
Mấy ngày tiếp theo bận bịu tối mắt tối mũi, cô quên chuyện mua thuốc…
Lúc này Bạch Tinh Ngôn vẫn là một sinh viên, mấy tháng trước mới đến nước Pháp, ở lại đây bốn năm.
Bốn năm này, chuyện xảy ra ở nhà họ Kiều đêm có thỉnh thoảng hiện lên trong đầu cô, khuôn mặt Dung Cảnh Mặc cũng thỉnh thoảng xuất hiện trên trang nhất của các đài truyền hình và tòa soạn lớn.
Nhưng mà, Bạch Tinh Ngôn không có suy nghĩ gì cả.
Chỉ là một hồi ngoài ý muốn mà thôi, đêm đó anh say rượu nặng như vậy, hẳn không biết người xảy ra quan hệ với anh là ai, bây giờ người cũng đã sớm không còn ở Pháp.
Cô và anh, sống ở hai thế giới khác nhau, sẽ không lại cùng nhau xuất hiện.
Chỉ là, Bạch Tinh Ngôn không nghĩ tới chính là…
Tiệc thông gia hai nhà Dung Bạch.
Một ngày nào đó của bốn năm sau, cô ở nơi xa nhận được một cuộc điện thoại, do Hà Mạn gọi tới, là vợ hai của cha cô, mẹ kế của cô.
Bạch Tinh Ngôn đi du học bốn năm chưa từng nhận được cuộc điện thoại nào từ gia đình, lần này đúng là lần đầu tiên.
Nhưng, nghe tiếp thì nội dung là, "Tinh Ngôn à, cha con sắp xếp xem mắt cho con rồi đấy, con cũng sắp tốt nghiệp, hay là tuần này về luôn đi! Đôi phương là gia tộc rất được trong nước, trẻ tuổi, đẹp trai, bao nhiêu thiên kim tiểu thư các nhà khác cũng muốn gả cho người đó...."
Hà Mạn nói một tràng dài, nhưng còn chưa nói xong đã bị Bạch Tinh Ngôn ngắt lời. "Tôi không đi."
Cô trực tiếp từ chối.
Hà Mạn như đấm phải bông, cũng lười đưa đẩy thêm, giọng điệu chanh chua sắc xảo đầy châm chọc: "Bạch Tinh Ngôn, dì nói thật với con, mối hôn sự này cũng do cha con nhờ tới rất nhiều mối quan hệ mới có được, con đồng ý thì đi, không đồng ý thì cũng phải đi!"
"Ba con làm ăn buôn bán một mình không dễ dàng gì, gia tộc đối phương có thể giúp cho nhà họ Bạch rất nhiều, con gái đẻ ra không giúp được việc làm ăn cũng thôi, giờ có việc tìm con giúp, con cũng không phối hợp! Bạch Ngôn Tinh dì nói cho con biết, nếu dì mà sinh được con gái, việc liên hôn này cũng không tới lượt con!"
"Nói đủ chưa?" Bạch Ngôn Tinh ngắt lời bà ta.
"Con có giọng điệu gì thế hả?" Hà Mạn khó thở, quay lại nhìn Bạch Chính Nam nghẹn ngào, "Ông xã, ông nhìn nó xem! Tốt xấu gì tôi cũng là mẹ nó, mà nói lại nói chuyện với trưởng bối như thế?"
Bạch Tinh Ngôn ở đầu dây bên kia nghe vậy nổi hết cả da gà.
"Được rồi, bớt miệng lại đi!" Bạch Chính Nam mắng một câu, nhận lấy điện thoại.
Hơi thở trầm nặng, ông trực tiếp nói ra mục đích của cú điện này. "Tĩnh Ngôn, những gì dì con nói đều là thật. Hôn sự lần này, mọi người trong nhà đã tìm người ướm lời ổn thỏa rồi, không thể quay đầu lại. Trong tuần này con phải về!"
"Cha, cha cũng muốn con làm vậy sao?" Không để ý lý do thoái thác của ông, Bạch Tinh Ngôn chỉ hỏi mối quan tâm của mình.
Bên kia điện thoại trầm mặc rất lâu.
Đáp án, hiển nhiên là vậy.
Trái tim Bạch Tinh Ngôn như bị người dùng kim, nhẹ nhàng đâm sâu vào trong.
Không hỏi thêm nhiều, cô đồng ý nói. "Con biết rồi, con sẽ quay về."
Chỉ mới là xem mắt thôi, chỉ cần cô nghĩ cách để đối phương chán ghét mình là được, không phải sao?"
Đã đặt xong vé máy bay về nước, chính là ngày hôm sau.
Mười tiếng sau, máy bay hạ cánh đúng giờ.
Tiệc xem mắt được sắp xếp chính thức vào ngày hôm sau nữa.