⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Yến Chu còn chưa kịp lên tiếng, cô đã kéo cổ áo choàng tắm của anh. Vì dây thắt lưng buộc không chặt, động tác này làm lộ ra lồng ngực rắn chắc.
“Tại sao?” Cô hỏi.
Anh không đáp, ánh mắt lại rơi vào bàn tay đang kéo cổ áo của mình.
“Sao anh không trả lời?” Cô hơi nghiêng người, vẻ say rượu lộ rõ.
Cô thậm chí còn nhận nhầm người.
Cổ họng anh khẽ động, rồi phản tay giữ lấy cổ tay cô “Em muốn tôi nói gì?”
Cô quyến rũ nhìn anh, hơi thở phảng phất mùi rượu, rồi bất ngờ nhào đến... cắn vào môi anh.
Không phải hôn, thật sự là cắn.
Tay anh siết chặt cổ tay cô, cơn đau ở môi không bằng cảm giác tim đập mạnh.
Dây váy của cô trượt khỏi vai, làn da vì men rượu mà ửng hồng.
Anh bật đèn đầu giường, giờ mới thấy rõ trạng thái của cô, gương mặt đỏ không giống đang say, mà là...
Anh giữ tay cô áp lên đỉnh đầu “Đừng động, tôi đưa em đến bệnh viện.”
Anh kéo váy cô xuống, chỉnh lại quần áo cho cô.
Khi anh chuẩn bị gọi điện, cô lại níu tay anh, vô tình kéo tuột dây áo choàng.
Bầu không khí càng trở nên mờ ám, tay anh từ cổ tay cô trượt xuống, chạm vào ngón tay cô...
Một đêm trằn trọc.
Khi tỉnh lại, Lâm Vãn Ý toàn thân đau nhức. Cô ngồi dậy trong trạng thái choáng váng vì dư âm của rượụ
Cúi đầu nhìn, cô thấy mình đang mặc áo sơ mi nam, trên ngực còn có vết hôn. Váy hôm qua thì vứt trên sàn.
Cô sững người. Nhìn rõ gương mặt bên cạnh, cô gần như ngừng thở.
Cố Yến Chụ..
Ở Bắc Kinh, hiếm ai không biết đến tên anh.
Cô run rẩy vén chăn, thay quần áo trong phòng tắm rồi định lặng lẽ rời đi.
Nhưng điện thoại của cô lại đặt bên phía giường của Cố Yến Chụ
Cô nhẹ nhàng bước lại, càng đến gần anh, tim đập càng nhanh.
Vừa cầm được điện thoại, cô thở phào... nhưng cổ tay bị anh giữ chặt.
Anh khẽ kéo, khiến cô ngã vào lòng mình.
Lâm Vãn Ý run nhẹ mi, né tránh ánh mắt anh.
“Muốn đi đâu?” Anh hỏi, vì đã đoán trước cô sẽ bỏ trốn nên giả vờ ngủ. Điện thoại cũng cố ý để bên anh.
“Anh không cần quản tôi.” Cô cố gắng vùng ra, nhưng sức yếu không thoát được.
Anh hơi nhếch môi, tay nâng cằm cô lên “Thật sao?”
Khoảng cách giữa hai người càng gần, anh định hôn cô, nhưng cô lại né sang một bên.
Môi anh chỉ chạm vào khóe môi cô. Ngón tay anh vuốt nhẹ đuôi mắt cô, đôi mắt ấy vừa vô tội vừa mê hoặc...
“Cố tiên sinh, xin tự trọng.”
Cô nhân lúc anh nới lỏng tay lập tức đứng dậy, xách vali và điện thoại rời khỏi khách sạn.
Cố Yến Chu nhìn tay mình hụt hẫng, rồi liếc sang vết đỏ trên ga giường...
...
Sau khi ra khỏi khách sạn, Lâm Vãn Ý lập tức bắt xe đến sân bay.
Mở máy lên, thấy đầy tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, cô day trán mệt mỏi.
Cô chỉ nhắn lại cho quản lý Ôn Tình, vừa gửi xong, điện thoại đã đổ chuông.
“Vãn Ý, em và Lục Xuyên có chuyện gì thế? Cậu ta gọi cho chị mấy lần rồi.”
“Chị Ôn, đợi em trở về rồi sẽ kể.”
Giọng cô mệt mỏi, thở dài thật sâụ Cô cũng không hiểu sao mọi chuyện lại ra thế này...
“Chuyến mấy giờ? Gửi lịch chị ra đón.”
Ôn Tình nghe ra tâm trạng cô không ổn, lo cô bị cánh paparazzi chặn ở sân bay. Hôm nay là ngày sau lễ trao giải, nhiều ngôi sao cũng sẽ rời khỏi Bắc Kinh.
...

⬅ Trước Tiếp ➡