Có lẽ vào lúc ấy mới muốn thoát khỏi Bạc Mục Diệc.
Nhưng bây giờ, khi biết người đàn ông này là thật lòng yêu mình, mặc kệ anh có ý nghĩ thật sự gì, Tô Trà đều cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Lúc này thấy người này đến, cô đương nhiên là ngay lập tức liền nhào vào trong lòng đối phương, ngửi mùi vị quen thuộc trên người anh.
Thật giống như tối hôm qua, bọn họ thân mật không kẽ hở như vậy.
Cơ thể bị cô ôm, dường như còn có chút cứng ngắc, nhưng ở mấy giây sau, dần dần mềm mại trở lại, lại như có chút không quen, chậm rãi ôm lại cô.
Khi được anh ôm trọn, trong nháy mắt Tô Trà rất thỏa mãn.
Cô ở kiếp trước vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí một, một bước đi nhầm, chính mình cũng không đến được vị trí kia.
Đã quen thuộc phòng bị, liền rất khó thư giãn xuống, khỏi nói chi là hoàn toàn thả lỏng như vậy.
Được người đàn ông này ôm lấy, cô cũng cảm giác được mình giống như là được cả thế giới bảo vệ.
Mãi đến khi...
Cảm giác bị ôm càng ngày càng chặt, Tô Trà đều sắp bị dính vào trong lồng ngực của anh, hô hấp có chút khó khăn, không thể không vỗ Bạc Mục Diệc hai lần: "Buông ra, anh siết em..."
"Xoẹt..."
Như là phục hồi lại tinh thần, Bạc Mục Diệc rất nhanh buông tay, anh vốn nhất quán hung hăng, nhưng đối mặt người trước mắt, lại có chút tay chân luống cuống.
Khi anh buông tay, anh liền cách Tô Trà thật xa, môi mỏng mím động: "Tô Trà, anh xin lỗi..."
"Anh làm gì lại xin lỗi thế, là bởi vì chuyện tối ngày hôm qua sao?"
Tô Trà nghiêng đầu nhìn anh, trong con ngươi có hào quang sáng quắc, Tô Trà long lanh như vậy, là Bạc Mục Diệc xưa nay chưa từng thấy.
Nhưng chuyện tối ngày hôm qua, vô tình làm Bạc Mục Diệc nghĩ đến một số hình ảnh, gương mặt anh tuấn hơi bối rối, muốn nói một câu gì, nhưng ánh mắt của anh lại vô tình nhìn thấy bánh bao trên bàn.
Đó là vừa nãy Địch Diệu giận dữ rời đi thì để lại.
Xem dáng vẻ Tô Trà liền biết không thể nào là cô đi ra ngoài mua, như vậy ai mua đây, không cần nói cũng biết.
Trong khoảng thời gian ngắn Bạc Mục Diệc không biết nghĩ tới điều gì, con ngươi anh ngay lập tức liền trầm xuống, có loại cảm giác không cách nào hình dung được đang áp bức trái tim mình, cảm giác kia rất khó chịu, làm anh có loại kích động đặc biệt nóng nảy muốn giết người.
Khí tức hắc ám quanh người đều càng thêm dày đặc.
Anh chính là như vậy, đối mặt chuyện của Tô Trà, lúc nào cũng có thể mất khống chế.
Đặc biệt là lúc anh biết Tô Trà không thuộc về mình, loại đố kị kia quả thực muốn mạng anh.
Lúc tầm mắt của anh vẫn khóa chặt ở mặt bàn, có một đôi tay tinh tế xoay mặt anh qua, làm tầm mắt của anh ánh vào trong một đôi mắt nghiêm túc: "Bạc Mục Diệc, ngay sáng nay, em và Địch Diệu đã chia tay rồi."
Con ngươi Bạc Mục Diệc thu nhỏ lại, một loại vui sướng che ngợp bầu trời đè xuống loại nóng nảy vừa nãy kia, quỷ thần xui khiến, anh vốn không định nói cái gì, lại theo đó hỏi một câu: "Thật sao?"
Tỉnh ngộ quá muộn
"Đương nhiên là thật."
Tô Trà gật gật đầu, dù cho cô còn chưa nói, chờ lát nữa gọi một cú điện thoại là rõ chuyện.
Cô đã nhìn ra Bạc Mục Diệc giống như có gì đó không đúng.
Có điều rõ ràng câu nói này đã động viên được anh, anh yên tĩnh lại, ngoan ngoãn đứng trước mặt Tô Trà, tùy ý cô nâng mặt anh, cúi đầu hơn vui sướng nhìn cô: "Tô Trà..."
Tô Trà khẽ cười thành tiếng: "Bạc Mục Diệc, chuyện tối ngày hôm qua, anh phải phụ trách."
"Được."
Một khi biết cô và Địch Diệu chia tay, loại vui sướng trong lòng Bạc Mục Diệc kia đã không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung, bây giờ nghe Tô Trà nói ra câu nói này, càng là có loại cảm giác muốn bay lên, trả lời cực kỳ thoải mái.
Hai mắt Hắc Diệu Thạch của anh nhìn về phía Tô Trà, cũng nghiêm túc nói: "Tô Trà, em không nên gạt anh, anh không chịu nổi lừa gạt đâu."
Anh mơ hồ ý thức được hẳn là đã xảy ra chuyện gì mới sẽ làm Tô Trà thay đổi, nhưng, anh không để ý.
Anh chỉ biết là Tô Trà trước mặt bảo anh phụ trách, còn chủ động ôm mình.
Anh cái gì cũng có thể không để ý, nhưng tuyệt đối không thể mất đi tất cả những thứ này, dù sao anh chiếm được đã là không dễ.
Anh không để ý nguyên nhân sau lưng chuyện này, chỉ cần Tô Trà đồng ý ở cùng với anh là được rồi.
Tô Trà gật gù, cũng vô cùng chăm chú: "Không lừa anh, lừa anh là chó."
Lúc cô nói lời này, hai người đều nở nụ cười.
Giống như là rất có hiểu ngầm, ai cũng sẽ không đi nhắc tới chuyện trước đây.
Nhưng Bạc Mục Diệc khá hiểu mình, Tô Trà cũng không phải hiểu rất rõ Bạc Mục Diệc.
Chí ít cô liền không biết Bạc Mục Diệc là làm cái gì, chỉ là từng nghe anh nói hai câu, thực tập trong một tập đoàn đa quốc gia.