⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Trà lấy sách giáo khoa của mình ra bắt đầu chuẩn bị bài.
Cô mới mượn tiền từ chỗ ba Tô, công việc cuối tuần cũng không định đi, bây giờ chủ yếu nhất chính là dành thời gian cho học tập.
Còn có một tháng, liền phải thi đại học, Tô Trà quyết định toàn lực ứng phó, ít nhất thi cái đại học tốt, có thể làm cho cô đặt chân ở thế giới giải trí vững vàng hơn rất nhiều.
Nhìn thấy Tô Trà lấy sách giáo khoa ra, Bạc Mục Diệc cũng không quấy rầy cô.
Anh ít nhất cũng biết Tô Trà là người sắp phải thi đại học.
Bên giường Tô Trà có cái bàn sách nhỏ, cô ngồi ở đó đọc sách, mấy chục năm, kiến thức sách giáo khoa trong đầu cô hẳn là đều hoàn toàn quên gần hết rồi mới đúng, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, chỉ cần vừa nhìn thấy kiến thức trên sách giáo khoa một chút, trí nhớ của cô liền bắt đầu từ từ rõ ràng lên, không nói thông hiểu đạo lí nhiều, ít nhất là không có thấp hơn trình độ trước đây.
Hơn nữa ngay cả một số thứ trước đây bản thân cô cảm thấy có chút tối nghĩa khó hiểu, sau khi suy đoán nhiều hơn mấy lần, Tô Trà phát hiện, lại hiểu ngay lập tức.
Tỷ như công thức toán học, chỉ cần cố gắng coi kỹ ví dụ, cân nhắc trên giấy mấy lần, Tô Trà phát hiện mình cơ bản có thể nắm giữ quy luật, chỉ cần ôn tập vững chắc là đủ.
Mà lớp 12, chính là cần loại năng lực này.
Tô Trà rất rõ ràng, đây nhất định không phải trình độ trước đây cô nên có, rõ ràng là tăng cao.
Thành tích của cô ở đời thứ nhất cũng xem là tốt, nhưng không đạt được mức độ xem kiến thức một chút liền có thể hiểu rõ nhanh như vậy.
Chẳng lẽ, đời trước mang đến cho mình lợi ích cực kỳ lớn?
Sau khi cô tu luyện võ công tố chất cơ thể đều sẽ tăng cao, ngũ quan đều sẽ tăng cường, lẽ nào đều bảo lưu lại?
Nếu như vậy, ông trời mở ngón tay vàng cho cô cũng quá to lớn!
Bạc Mục Diệc vẫn ở bên cạnh yên tĩnh nhìn Tô Trà, anh nhìn Tô Trà tình cờ học tập thì nhíu nhíu lông mày nhỏ, tình cờ trong mắt xẹt qua mê man nhưng lại rất nhanh biến thành bừng tỉnh, tất cả biến hóa đều làm cho Bạc Mục Diệc cảm thấy vô cùng vui sướng.
Có thể nhìn Tô Trà như vậy, là trước đây anh nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Hoặc là có nghĩ tới, nhưng không nghĩ tới sẽ trở thành hiện thực.
Khuôn mặt trắng sứ của thiếu nữ liền ở trước mặt mình, ngay cả dáng vẻ cô chống đầu tính toán công thức đều khả ái như vậy, Bạc Mục Diệc nhịn không được, nhích nhích về hướng bên cạnh cô, đầu tiên là chóp mũi nhẹ nhàng ngửi một cái, sau đó đột nhiên hôn sườn mặt Tô Trà.
Tô Trà cảm giác được xúc cảm ôn hòa trên mặt, xoay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt Bạc Mục Diệc, liền cảm giác mình tâm trạng vô cùng tốt.
Cô vui cười một tiếng, hai tay leo lên vai Bạc Mục Diệc, đến gần hôn lên môi mỏng của anh.
Khoảng cách quá gần, bầu không khí quá tốt, liền nhịn không được.
Bạc Mục Diệc đầu tiên là hơi choáng váng, tiếp theo hiểu ra, đổi bị động thành chủ động, nắm sau gáy Tô Trà, sâu sắc hôn xuống.
Kỹ thuật hôn của thiếu nữ rất ngây ngô, tối hôm qua anh liền cảm giác được, anh cũng không phải rất tốt, chỉ là dựa vào bản năng, năng lực học tập mạnh hơn Tô Trà một ít.
Loại tư vị tươi đẹp này rất dễ khiến người ta chìm đắm trong đó, đặc biệt là bên người mà mình yêu tha thiết.
Loại cảm giác tươi đẹp thấm tận xương tủy kia đúng là không cách nào dùng ngôn ngữ hình dung.
Ngay cả trong không khí bắt đầu tràn ngập cảm giác ngượng ngùng.
Có một số việc liền dễ dàng xảy ra ở trong trạng thái không kìm lòng được, Bạc Mục Diệc rõ ràng là có chút mê li, tay nắm Tô Trà có mấy phần dùng sức hơn, trong ý loạn tình mê, Tô Trà cảm giác trên người mình càng ngày càng mềm, có loại cảm giác tê tê dại dại ngứa ngáy khiến người ta run rẩy.
Cô vội vàng phục hồi lại tinh thần, nghiêng đầu đi ôm chặt lấy Bạc Mục Diệc, bình tĩnh nói một câu: "Không được, em là học sinh tốt, bây giờ phải học tập thật giỏi mỗi ngày hướng lên trên, Mục Diệc, anh đừng gây trở ngại em học tập!"
Ngôn từ chính nghĩa.
Chính văn Anh có thể ở lại nơi này hay không
Bạc Mục Diệc nghe vậy, có chút bất đắc dĩ, nhưng anh chỉ là dùng sức ôm Tô Trà: "Được."
Trà Trà nói cái gì cũng tốt.
Vào lúc này, tiếng chuông cửa vừa đúng vang lên.
Tô Trà vỗ vỗ phần lưng Bạc Mục Diệc, lần nữa khôi phục tư thế ngồi, phải tiếp tục học tập.
Kiên quyết không thể bị sắc đẹp mê hoặc.
Bạc Mục Diệc đứng lên, liền đi mở cửa.
Quá nửa là Bách Khôn.
Cửa vừa mở ra, quả nhiên là Bách Khôn, nhấc theo hộp cơm đóng gói tỉ mỉ, khuôn mặt mỉm cười: "Thiếu gia, thức ăn ngài gọi đây."
Bạc Mục Diệc gật gù, đã khôi phục lạnh nhạt bình thường, lúc đưa tay tiếp nhận thì đột nhiên nói: "Cậu đi về trước, sáng mai tới giờ làm việc đón tôi, đêm nay tôi không về."
Bách Khôn sửng sốt một chút, lập tức hiểu ra gật đầu: "Rõ!"
Sau đó cửa liền bị đóng lại.
Thiếu gia thực sự là bạc tình bạc nghĩa không chút lưu tình, lợi dụng anh xong liền vứt.
Bách Khôn ở trong nội tâm cảm thán, sau đó nghĩ đến thiếu gia đêm nay muốn ngủ ở đây, vô cùng đau đớn.
Thiếu gia sa đọa!
⬅ Trước Tiếp ➡