⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi những người chơi cũ rút khỏi trò chơi, các nhân vật trong game của các đại thần sẽ không mãi im lặng mà sẽ được hệ thống tuần hoàn lợi dụng, từ hệ thống biến ảo ra thành một thứ y như "bóng ma", người chơi sẽ tranh giành các “bóng ma” từ vòng PK này đến vòng PK khác, và cuối cùng những bóng ma đó sẽ trở thành ảnh vệ của riêng họ.
Theo cách nói thông dụng thì...
Như vệ sĩ vậy.
Ai lại không muốn Ash đại thần làm vệ sĩ riêng cho mình?
Cảnh Miên cầm bút nhìn tờ giấy toán cao cấp đang viết dở trên bàn, ngơ ngác một lúc.
Thậm chí cậu còn không để ý đến ba mình mở cửa, cầm ly sữa ấm trên tay, nhìn cậu rất lâụ
"Miên Miên, bây giờ con còn chơi game không?"
Một giọng nói trầm trầm vang lên từ ngoài cửa, Cảnh Miên đang viết một bài toán cao cấp dừng bút, những công thức phức tạp đột ngột kết thúc.
Câu hỏi không đầu không cuối này quả thực sự có chút khó hiểụ
Nhưng rất nhanh ba đã nói ra nguyên nhân, nhắc nhở cậu
“Con là người sắp kết hôn, đừng làm cho đối phương cảm thấy con là đối tượng không làm việc đàng hoàng.”
Cảnh Miên ngẩn ra hai giây, ngược lại lại mỉm cười một cái “Đã không còn rồi, ba.”
“Trò chơi chỉ biết ảnh hưởng tốc độ giải đề của con.”
“……”
Cảnh Quốc Chấn gật gật đầụ
Dường như là nụ cười ngọt ngào của con trai có hiệu quả làm an tâm, ông thả sữa bò xuống, dặn dò cậu một câu đừng quá cố sức, liền đóng cửa phòng lại.
Phụ thân đã từng nghiêm khắc răn dạy cậu bởi vì cậu chơi game, tư tưởng từ thế hệ trước đã ăn sâu bén rễ, trò chơi điện tử là vật xấu nhiễu loạn học tập và cuộc sống bình thường, con trai của Cảnh Quốc Chấn ông, tuyệt đối không được trầm mê với mấy thứ kia.
“……” Cảnh Miên xoay bút, nhìn chằm chằm đồng hồ cách đó không xa tiếp tục phát ngốc.
Kim đồng hồ trên vách tường hoạt động quay nhanh.
Hai giờ saụ
Cảnh Miên buông bút, ba bộ bài thi đã viết đầy xếp chồng lên nhau, cậu nhìn thời gian, 16 40.
Nên xuất phát rồi.
Cảnh Miên nhanh chóng thay quần áo, đội mũ lưỡi chai, đến hành lang đeo giày, động tác lưu loát.
Chẳng qua, không chờ đeo đến chiếc giày thứ hai, góc áo mình bỗng nhiên bị một bàn tay nhỏ giữ chặt.
Vừa cúi đầu, cậu bé xinh đẹp vì ngủ nên tóc hơi xù, mê ngốc nhìn Cảnh Miên, nhỏ giọng nói “Ca ca.”
“Có thể dẫn em đến chỗ anh muốn đi không?”
Cảnh Miên dừng một chút, cúi đầu ôm lấy bé con, cậu hôn xuống gương mặt Cảnh Lạc, dịu dàng nói “Không được.”
Cảnh Lạc “……”
“Chờ ngày gặp người lớn, anh dẫn người đó trở về, được không?”
Cảnh Lạc sửng sốt vài giây, phồng má, khuôn mặt nhỏ trắng nõn rất nhanh tức giận đến đỏ lên.
Thì ra là đi gặp chị dâu ?
Lâm Thành mưa tí tách tí tách, liên miên không dứt đã hai ba ngày, cửa kính dính đầy sương mờ mịt, phản chiếu ra cả ảnh toàn thành phố.
Tới gần 5 giờ, sắc trời điểm đen.
Cảnh Miên mặc áo khoác đội mũ lưỡi chai xanh, thân ảnh đơn bạc, sơ mi trắng dán vào dưới cổ, một bên xương quai xanh dính vài giọt nước.
Dường như nhiệt độ xuống quá thấp, ngay cả bên môi đều điểm chút sương mù, run theo hơi thở, làm cậu càng thêm hồng.
Khó bỏ qua nhất, là đôi mắt xinh đẹp đến kinh diễm kia.
Cảnh Miên cũng không dừng lại quá lâu, rốt cuộc thời gian cấp bách.

⬅ Trước Tiếp ➡