⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng Cảnh Miên cũng không xác định được cái nào hấp dẫn bản thân hơn, tóm lại, ảnh đại diện của cậu đã được đánh dấu logo của Me., ngoài làm chủ live, cậu lại có thêm thân phận đội tuyển game thủ.
Đối với bất kỳ một người chơi Quang Diệu nào, đó đều là một chuyện vô cùng phấn khởi.
Cảnh Miên rất nhanh đã trả lời Được.

Màn đêm bao phủ, quang cảnh đường phố càng sáng lấp lánh hơn, bạn cùng phòng Cảnh Miên vẫn chưa trở về, đúng lúc hôm nay không livestream, hiếm khi được thả lỏng.
Khi Cảnh Miên đến quán thịt nướng cách câu lạc bộ không xa, cậu thấy cả nhóm đang muốn ghép hai hàng lại thành một chiếc bàn dài. Mọi người chuyển ghế dựa đi, ngồi thành một vòng xung quanh chiếc bàn dài, như vậy không chỉ dễ nói chuyện hơn, mà mỗi người còn có thể nướng thịt mà không bị bất tiện.
Cảnh Miên được đội trưởng Tuyên Thành giới thiệu qua, các tiền bối nhiệt tình giúp đỡ chuẩn bị sẵn gia vị, đĩa nhỏ và được xếp ngồi bên cạnh Tuyên Thành.
Nghe nói trước khi câu lạc bộ thành lập, hai người Tuyên Thành và em gái Tuyên Nhị của anh ta cùng nhau kinh doanh, Tuyên Nhị phụ trách hậu cần.
Chiếc bàn bên cạnh cách đó không xa đã bắt đầu lan ra mùi thịt thoang thoảng.
Cảnh Miên tỏ vẻ thèm thuồng.
Chỉ là, thiếu niên vừa mới nâng tay lên, khi đốt ngón tay đang kéo mép khẩu trang từ bên trên xuống, thì đã nhận được một ánh mắt.
Không đúng, không chỉ một ánh mắt.
Cảnh Miên “?”
Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện trong khoảnh khắc này, gần như ánh mắt của tất cả mọi người ở đây đều tập trung ở chỗ mình.
Vì vậy, ngay cả bầu không khí cũng có vẻ yên tĩnh dị thường.
Cánh tay Cảnh Miên bất giác cứng đờ, sau vài giây im lặng, trong mắt cậu hiện lên sự bối rối.
Đúng lúc này, đội trưởng Tuyên Thành ho nhẹ một tiếng.
“…”
Cho dù có tò mò cũng không thể nhìn chằm chằm bạn nhỏ nhà người ta như vậy.
Cảnh Miên hỏi “Làm sao vậy?”
Gần như tất cả thành viên đều phản ứng lại, nở nụ cười tươi với Cảnh Miên
“Không phải, chỉ là chúng tôi…”
“Quá tò mò.”
Những người còn lại điên cuồng gật đầu “Đúng vậy.”
Tò mò về khuôn mặt của cậu ư?
Cảnh Miên “…”
Bỗng nhiên cảm thấy động tác tháo khẩu trang này trở nên thật trang trọng và thiêng liêng, áp lực lớn hơn núi
Cảnh Miên do dự trong chớp mắt, nâng tay lên, nắm chặt ngón trỏ lại.
Mép khẩu trang bị kéo xuống dưới hàm, lộ ra khuôn mặt.
“…”
Không biết vì sao.
Bỗng dưng bầu không khí im lặng hồi lâụ
Thịt nướng nướng bên cạnh nóng hừng hực, âm thanh lách tách liên tục vang lên, tạo nên sự tươi sáng đối lập với sự yên tĩnh ở câu lạc bộ này.Ngay cả biểu cảm của đội trưởng Tuyên Thành phụ trách quản lý các thành viên cũng cứng lại, vốn dĩ anh ta muốn đút tôm vào miệng nhưng lại chậm chạp không buông.
“Đệch mợ…”
Một giọng nói trong đó phá vỡ sự yên tĩnh.
Các thành viên khác cũng phản ứng lại, đều ngạc nhiên cảm thán
“Miên Miên, thì ra cậu đẹp như vậy ư?”
“Quả nhiên không thể nghi ngờ nhan sắc của sinh viên ”
“Cảnh Miên, sao cậu không đến khu nhan sắc làm chủ live? Nếu cậu muốn ra tay, chắc chắn đã thoát vòng từ lâu rồi.”
“Mẹ nó, quả đúng là phí phạm của trời, khu kỹ thuật khiến cậu thiệt thòi rồi, Miên Miên…”

Cảnh Miên hơi xấu hổ, chỉ mỉm cười.

⬅ Trước Tiếp ➡