⬅ Trước Tiếp ➡
Lông mi của chàng trai khẽ run, đồng tử chậm rãi co lại.
“Miên Miên.”
Người đàn ông hơi nhướng mày lên, rõ ràng là khí thế của đại lão lạnh lùng và mạnh mẽ, cảm giác áp bức từ ngoài xâm nhập vào cũng chưa giảm bớt chút nào, không hiểu sao lại xen lẫn ý cười khó phát hiện.
Giọng nói chậm rãi trầm xuống, phát ra từ bờ môi
“Gọi điện thoại cho anh à?”
Cảnh Miên ngẩn người.
Giống như chưa kịp chuẩn bị thì đột nhiên bị một cơn lốc cuốn đi tất cả mọi thứ trong đầu, khiến cậu hoàn toàn sụp đổ, suy nghĩ cũng dừng lại theo, gần như ngừng hoạt động.
Sao có thể như vậy?
Rõ ràng cậu gọi điện cho trúc mã của mình, nhưng tiếng điện thoại của Nhậm Từ Miên lại vang lên, hơn nữa, đối phương còn gọi cậu là “Miên Miên”.
Mà khi còn bé, trong ký ức về trúc mã của Cảnh Miên, trong ấn tượng… Anh cũng gọi cậu như thế này.
Cho dù mọi thứ trước mắt vô cùng khó tin, nhưng lại dần dần trùng khớp với dự cảm của cậu, dường như chỉ còn lại duy nhất một khả năng.
Người trước mắt, chính là trúc mã của cậu?
…?
Hay nói cách khác, vừa nãy cậu cũng không nhận nhầm, cái tên Nhậm Từ Miên này đúng là nghệ danh của đối phương.
Nhưng Nhậm Tinh Vãn mới thật sự là tên thật?
Nhậm Tinh Vãn là Nhậm Từ Miên
Anh trai nhà bên của cậu… Vậy mà đã trở thành minh tinh người người nhà nhà đều biết?
Lượng tin tức quá lớn, thuộc loại khiếp sợ cực điểm của chàng trai, cảm giác đầu của mình xoay vòng không thể dừng lại được.
Thì ra cảm giác quen thuộc không rõ kia cũng không phải vô căn cứ, bỏ thân phận minh tinh này ra, đối phương vẫn là thanh mai trúc mã của cậụ
Thầm mắng vậy mà từ đầu tới cuối cậu vẫn không nhận ra ca ca của mình, đốt ngón tay của Cảnh Miên hơi cuộn lại, hoàn toàn rơi vào trầm tư.
Quan trọng nhất chính là… Vị trúc mã xinh đẹp dịu dàng trong ấn tượng kia, khi gặp lại lần nữa đã biến thành dáng vẻ hoàn toàn khác.
Chàng trai ngước mắt, nhìn bóng người cao lớn trước mắt, người đàn ông trưởng thành lạnh lùng, hơi thở áp chế quanh thân giống như băng sương xâm nhập.
Cảnh Miên “…”
Khó trách cậu không nhận ra.
Đây mà là cùng một người ư?
Cuộc gặp gỡ sau nhiều năm không gặp này khác một trời một vực với tưởng tượng của Cảnh Miên.
Bước chân Cảnh Miên có chút cứng đờ.
Quay lại chỗ lúc nãy rời đi, khi ngước mắt lên, mang theo sự ngượng ngùng mà bản thân chưa phát hiện ra, cậu lên tiếng “Nếu tôi không gọi điện thoại thì anh định giấu đến bao giờ?”
Nhậm tiên sinh vẫn ngồi yên ở đó, dường như đang suy nghĩ.
Ngọn tóc màu đen mềm mại bị ánh sáng của cảnh đêm thành phố Lâm hắt lên, giống như đang phát sáng, không kiềm chế được nhìn mãi, người đàn ông trầm mặc xuống, nói “Tôi tưởng em sẽ nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.”
Cảnh Miên hơi giật mình.
Trong lòng lúng túng, lúc này đến lượt Cảnh Miên nghẹn lời, cậu nói “Tôi không ngờ anh sẽ ở trong thang máy.”
Nhậm tiên sinh nói “Chúng ta đã nhìn thấy nhaụ”
Cảnh Miên “?”
Ánh mắt người đàn ông chuyển qua chỗ khác, vẻ mặt không có gì thay đổi “Sau đó cũng đã nói chuyện với nhaụ”
Cảnh Miên “?”
Thanh niên im lặng nuốt nước miếng xuống, dường như đã hiểu ra, ẩn ý của Nhậm tiên sinh đại khái chính là, mặc dù như vậy, em vẫn coi tôi như người xa lạ.

⬅ Trước Tiếp ➡