⬅ Trước Tiếp ➡
Dựa theo khi đó mẹ Tần miêu tả, Cố Quan Thành nên thuộc về một thành viên trong đại quân, là một nhân tài, tính tình cũng là đôn hậu trung thực, không có cái gì bất lương, là một người chồng không tệ.
Đồng nghiệp thấy cô một bộ dáng dấp mờ mịt, cũng lười tốn nhiều nước miếng, trực tiếp đưa báo hôm nay tới.
"Chính cô xem, loại đàn ông này, cô dâu kia phỏng chừng là số đen tám kiếp. Cho nên nói, đàn ông sợ đi nhầm đường, phụ nữ sợ cưới nhầm đàn ông, sau này chúng ta nhất định phải đánh bóng con mắt của mình rồi."
Bà chọn con rể tốt (2/2)
Này không nhìn còn khá, vừa nhìn trong lòng Tần Lạc Y cũng là run lên, lúc trước cô liền cảm thấy có vấn đề, mẹ Tần vì sao lại đột nhiên nghĩ tới việc giới thiệu đối tượng kết hôn cho mình, còn tích cực như vậy, thì ra hết thảy đều là giả.
"Bức ảnh này cũng chỉ là một bóng lưng, có thể lại là tin tức giả hay không?"
Tần Lạc Y dường như vẫn có chút không thể tin được, dù sao bớt một chút miệng lưỡi đồng nghiệp người đáng thương liền thành mình.
đồng nghiệp đưa tờ báo cho Tần Lạc Y hừ lạnh một tiếng, đầy mắt xem thường: "Cô còn cảm thấy giả bộ? Tôi nhớ tới trước đây Cố đại thiếu này liền truyền ra không ít tin tức thối nát về cuộc sống riêng, đó cũng là từ mấy bà dì năm mươi tuổi xuống tới đứa bé mười tuổi, tất cả đều chơi toàn bộ."
"Này có cái gì, tôi còn nghe nói trước đây anh ta từng đùa chơi chết một người đàn ông." đồng nghiệp khác cũng vội vàng xen mồm.
Tần Lạc Y nghe thấy lời nói như vậy trong lòng một mảnh lạnh lẽo, cô biết mẹ không ưa cô, thế nhưng cô làm sao cũng không nghĩ ra, mẹ lại chọn một người như vậy làm chồng cô sau này, còn từng ở trước mặt cô và ba thổi phồng người đàn ông này đến mức thiên hoa địa chuyển.
Một ngày cứ như thế ở trong dư luận, lúc này Tần Lạc Y đứng ở cửa tiệm nhìn bầu trời mưa đen nhánh, ánh mắt lóe lên một tia bất đắc dĩ.
Nhìn đồng hồ, đã chín giờ rưỡi, còn không có một chiếc taxi đi ngang qua.
Mưa lại lớn như vậy, trong lúc nhất thời tiến thối lưỡng nan.
Lâm Sênh Ca khóa kỹ cửa, thấy Tần Lạc Y ôm vai còn đang chờ xe, liền mở miệng: "Vào lúc này trong ngõ hẻm căn bản không chờ được xe đến, nếu không tôi đưa cô trở về?"
Mà lúc này Lâm Sênh Ca đã đi tới bên cạnh Tần Lạc Y, cũng cởi áo khoác phủ thêm cho Tần Lạc Y, vuốt mái tóc hơi ướt trên đầu Tần Lạc Y: "Mưa lớn như vậy, cô gái cảm lạnh nhưng không tốt."
Tần Lạc Y vốn muốn cự tuyệt, chỉ là Lâm Sênh Ca đã chặn lại cô định từ chối, bây giờ từ chối nữa cũng có vẻ kỳ, đơn giản thoải mái tiếp nhận, thành khẩn nói tiếng cảm ơn.
Lâm Sênh Ca chỉ chỉ xe chạy bằng điện bên cạnh, hơi ngượng ngùng mà nói, "Chờ một lúc tôi chở cô, nhưng mà phiền cô bung dù. Mưa này nhìn dáng dấp một chốc cũng không dừng được đâu."
Có xe ngồi là tốt lắm rồi, Tần Lạc Y đương nhiên sẽ không ghét bỏ, không lâu lắm hai người liền lên xe.
Lâm Sênh Ca hình như có một chút không yên lòng, trở về liếc nhìn Tần Lạc Y một chút, dặn dò: "Cô ôm eo tôi, coi chừng té."
Trên đường, mưa càng lúc càng lớn, căn bản không có ý dừng lại.
Lâm Sênh Ca chạy xe rất ổn, đợi đến chung cư cũ, Tần Lạc Y căng thẳng lo lắng mới xem như là rơi xuống.
Tần Lạc Y vốn định trả áo khoác lại Lâm Sênh Ca, lại bị người đàn ông cả người ướt đẫm trước mắt này ngăn cản: "Cô còn phải đi thêm một đoạn, liền phủ thêm đi. Tôi vốn là đã ướt nhẹp, không lo lắng."
Tần Lạc Y còn muốn chối từ, Lâm Sênh Ca lại căn bản không cho cô cơ hội cự tuyệt, chạy xe đi, liền cũng không quay đầu lại rời khỏi.
Nghĩ tới khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng bừng kia của Tần Lạc Y, Lâm Sênh Ca chỉ cảm giác trái tim của mình còn đang rầm rầm nhảy, nói thêm gì nữa, phỏng chừng anh đến xấu mặt.
Tần Lạc Y nhìn bóng lưng chạy xe bằng điện rời đi, khóe miệng không khỏi hơi giương lên, nghĩ đêm nay vội vàng giặt sạch quần áo, ngày mai trả lại.
Nhưng cô lại không có chú ý tới hơn mười mét, có người ở trong một chiếc xe màu đen, nhìn hết tất cả những thứ này ở trong mắt.
Cởi áo sơmi của tôi ra (1/2)
Bên trong xe, hai tay Hạ Hạo chăm chú cầm tay lái, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo tê dại, là anh mặc quần áo quá ít à?
Xuyên qua kính nhìn phía sau xe, Hạ Hạo rõ ràng nhìn thấy sắc mặt Lệ Phong Tước băng lãnh như sương, con mắt đen thùi ở đêm mưa này dường như tỏa ra ánh sáng nguy hiểm, cho dù là im lặng không nói, cũng có thể khiến người ta cảm thấy một loại áp lực vô hình.
Anh liền không hiểu, rõ ràng là Lệ Phong Tước tâm huyết của mình dâng lên, đột nhiên muốn chạy đến chỗ làm của Tần Lạc Y nhìn một chút, kết quả lại không lên trước.
Đây chính là một đêm mưa, anh không nghĩ tới lão đại của mình vậy mà liền như vậy nhìn Tần Lạc Y ở chỗ kia chờ xe nửa ngày cũng không có phản ứng, không cho người khác một cơ hội biểu hiện lấy lòng.
Tần Lạc Y lại không kém, ngoại trừ vóc người thoáng thua kém ra, điểm nào không lấy ra được, bên ngoài không biết có bao nhiêu sói đói nhìn xem.
Rõ ràng là quan tâm đòi mạng, lại còn không chủ động, chẳng lẽ còn muốn chờ người ta chủ động gọi điện thoại cầu cứu sao?
Xem đi, bây giờ tính tóan sai lệch đi.
Lệ Phong Tước híp mắt nhìn Tần Lạc Y tiến vào hàng hiên, hai tay vòng ở ngực vẫn không có một chút phản ứng.
Ngay cả Hạ Hạo ở phía trước đều có chút nóng nảy, lão đại anh muốn chờ đợi đó là chuyện của anh, nhưng chớ trì hoãn em trở về hẹn hò nha, do dự nửa ngày cuối cùng vẫn là mở miệng nói: "Lão đại, anh xem..."
Lệ Phong Tước ngay cả một cái ánh mắt cũng chẳng muốn bố thí cho Hạ Hạo, trực tiếp đẩy cửa xe ra, bước vào trong màn mưa mông lung, phía sau truyền đến giọng Hạ Hạo lo lắng, "Lão đại, dù."
Lúc này Lệ Phong Tước lại như là con báo ẩn nhẫn không tức giận, trong lồng ngực có ngọn lửa đang thiêu đốt hừng hực.
Bây giờ trong đầu của anh hoàn toàn là cảnh tượng Tần Lạc Y ôm eo người đàn ông khác, cô lại còn dám mặc quần áo của người đàn ông khác, còn cười cao hứng với người khác như vậy, cô lại chưa từng cười với mình như vậy.
Hạ Hạo nhìn bóng lưng cương trực của Lệ Phong Tước, trong lòng mơ hồ có chút lo lắng.
Dường như chỉ cần chạm tới bất cứ chuyện gì của Tần Lạc Y, lão đại của anh sẽ mất đi bình tĩnh vẫn lấy làm kiêu ngạo, không chút nào khuếch đại nói, tâm trạng Lệ Phong Tước bây giờ đã sớm bị Tần Lạc Y khống chế, mà bản thân của anh lại không tự biết chút nào.
Hạ Hạo không nhịn được thở dài một tiếng, nếu thật sự có một ngày, Tần Lạc Y rời khỏi, khi đó lão đại lại nhận rõ tình cảm của mình sợ là đã muộn.
Chỉ tiếc Lệ Phong Tước này là người trong cuộc mơ hồ, mà người đứng xem là anh đây, thấy rõ lại không có cách nào đi thay đổi.
⬅ Trước Tiếp ➡