Các cô chỉ hy vọng Lệ Phong Tước không nhớ kỹ bọn họ, đừng vì hành vi không đúng của mình liền mang đến nguy cơ tài chính cho cả gia tộc, nếu là như vậy, cha mẹ bọn họ tuyệt đối sẽ không nhẹ tha cho bọn họ.
bắt nạt cô thế nào liền bắt nạt trở về thế nấy (1/2)
Tần Lạc Y ngơ ngác mặc cho Lệ Phong Tước ôm mình vào trong lòng, nghe tiếng hít thở trầm ổn mạnh mẽ bên tai, cô vẫn là không cách nào tiêu hóa sự thực vừa rồi.
Đừng nói đám người phụ nữ kia kinh ngạc thân phận của anh chuyển biến, chính là Tần Lạc Y cũng khó có thể tiếp nhận.
Chủ tịch H&J, người đàn ông giàu nhất thần bí nhất có sắc thái nhất thành phố cảng, ít có người từng thấy hình dáng chân thật của anh.
Vì vậy thành phố cảng không hề thiếu lời đồn đại liên quan tới anh, có người nói anh là ông già hơn năm mươi tuổi, có người nói anh là anh cả hắc đạo, còn có người nói chủ tịch H&J vốn là một người phụ nữ, dựa vào mở hai chân ra thảo luận thành công các loại hạng mục có thể nói, cùng với không thể nói.
Mà chính là một người đàn ông có thân phận thần bí lại mạnh mẽ như vậy, vậy mà lại bị Tần Lạc Y cô xem là trai bao trong quán rượu bán thịt, cô không biết, cái này có thể tác động toàn bộ kinh tế thành phố cảng về chủ tịch H&J, đối với cô phiến diện sẽ có ý kiến gì.
Có điều Tần Lạc Y có thể xác định chính là, xem Lệ Phong Tước là trai bao, sẽ là chuyện ngu xuẩn nhất mà cả đời này cô từng làm.
Cánh mi khẽ run, eo hẹp của Tần Lạc Y tựa trong lồng ngực Lệ Phong Tước, không dám nhúc nhích.
Cô không biết còn nên làm thế nào nhìn thẳng "Người chồng" bị mình coi như trai bao, thậm chí còn nói khoác không biết ngượng nói sau khi ly hôn cho năm mươi vạn này.
Tiếu Nại không dấu vết đánh giá "Chị dâu" mới nhậm chức của anh một chút.
Khi biết lão đại của mình kết hôn, anh lập tức tra xét trước sau, trong ngoài Tần Lạc Y thấu suốt, dù sao thân phận của Lệ Phong Tước quá mức mạnh mẽ, anh phải bảo đảm người phụ nữ này cũng không là kẻ thù phái tới, cũng không phải người phụ nữ có mưu đồ khác, do đó vọng tưởng có được cái gì ở H&J.
Có điều, khi anh biết chị dâu cả của mình vẫn xem lão đại là trai bao, đặc biệt là nghe Hạ Hạo nói, người phụ nữ này thậm chí xem Hạ Hạo là "Đồng nghiệp" của lão đại thì anh suýt nữa cười ngất đi.
Nhận ra được vẻ không thích trong mắt mình, Tiếu Nại lập tức thu tầm mắt lại, anh lịch sự cười với Tần Chỉ Văn, lời nói lễ phép mà lại không cho từ chối.
"Tôi nghĩ Tần tiểu thư có một chút hiểu lầm với Lệ giám đốc của chúng tôi, buổi tối ngày hôm ấy không phải cô mua người phục vụ của quán bar Mị Hoặc chúng tôi bỏ thuốc Cố thiếu sao?"
Tiếu Nại một lời vừa ra, chung quanh đều truyền đến tiếng hút khí.
Thế giới này từ trước đến giờ không thiếu người xem cuộc vui, vốn là Cố gia và Tần gia tạm thời đổi đối tượng đính hôn, còn kết hôn chớp nhoáng như thế, trong lòng đã sớm hoài nghi có vấn đề.
Chỉ là không hề nghĩ rằng, liền máu chó như phim truyền hình lúc tám giờ, ánh mắt nhìn về phía Tần Chỉ Văn cũng không giống nhau.
Tần Chỉ Văn sợ hãi phát hiện, toàn bộ người trong đại sảnh đều một bộ dáng vẻ đầy hứng thú.
Cảm giác được mọi người biến hóa, Tiếu Nại không hề bị lay động, bản thân cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, lão đại nói, bọn họ bắt nạt chị dâu thế nào, liền bắt nạt trở về thế nấy.
Tuy rằng anh không quen bắt nạt phụ nữ như vậy, có điều lão đại ra lệnh, anh vẫn là phải chấp hành.
Vốn chuyện Tần Lạc Y bị bỏ thuốc đã bị Tần gia cứng rắn ép xuống, mọi người biết đến cũng chỉ là hai nhà Tần Cố thông gia giờ cuối thay đổi người, thế nhưng được tán thành nhất chỉ có hai cái "Phân tích", một trong số đó, Cố gia bất mãn đại tiểu thư Tần gia "hồng hạnh xuất tường" (ngoại tình), yêu cầu thay đổi người; thứ hai, Tần gia đối với bê bối của mình cảm thấy xấu hổ, chỉ đành đổi một con gái thuần khiết cho Cố gia.
Thế nhưng mặc kệ mọi người suy đoán thế nào, tất cả mọi người không có ai nghĩ đến, sự thật vậy mà là bộ dáng này.
"Chúng ta đi thôi."
Lệ Phong Tước không muốn Tần Lạc Y đối mặt ánh mắt dò xét của đám người kia, ngón tay nhẹ nhàng vỗ Tần Lạc Y một cái, lập tức cúi đầu kề vào bên tai cô nhẹ nhàng mở miệng, đợi đến người phụ nữ trong lòng khẽ gật đầu, liền quay đầu nhìn về phía Tiếu Nại.
"Cậu và Hạ Hạo xử lý."
bắt nạt cô thế nào liền bắt nạt trở về thế nấy (2/2)
Nói xong câu đó, Lệ Phong Tước liền ôm lấy người vợ của mình đi về hướng một bên, chỉ chừa cho mọi người một bóng lưng tiêu sái.
Dù ba Tần ở trên thương trường sờ soạng lần mò nhiều năm như vậy, thế nhưng ông vẫn không có cách nào hoàn toàn tiêu hóa, một đứa con rể trai bao mà chính ông không muốn nhắc tới vì sao liền lắc mình biến hóa, trở thành chủ tịch H&J.
Vốn là trong tay ông có một hạng mục muốn hợp tác với H&J, cái kế hoạch này công ty bọn họ hầu như chuẩn bị một năm, nhưng ông không nghĩ tới, bây giờ bọn họ vậy mà là lấy phương thức như thế gặp mặt, ông không biết cục diện bây giờ, có thể có ảnh hưởng với cái hạng mục kia hay không.
Nhìn thấy Lệ Phong Tước liền muốn rời khỏi, ba Tần nhanh chóng bưng ly rượu lên đi về phía anh, thế nhưng không chờ anh đi tới bên cạnh người đàn ông kia, Tiếu Nại liền lễ phép mà lại không cho từ chối ngăn cản anh.
"Tần giám đốc, rất xin lỗi, Lệ giám đốc chúng tôi còn có một chút chuyện riêng, xin dừng bước."
Vốn là ba Tần nhìn thấy Tiếu Nại đã muốn chạy tới bắt chuyện, sau đó lại phát hiện thân phận của Lệ Phong Tước, anh vốn đang cân nhắc dùng tình thân tiến lên đàm luận, nhưng không nghĩ tới, Tiếu Nại vậy mà ngăn cản ông.
Ba Tần nhìn dáng vẻ Tiếu Nại, động tác dưới chân hơi dừng lại.
"Tôi chỉ là muốn qua xem một chút con gái và con rể của tôi."
"Tần giám đốc, ngài thực sự là quý nhân hay quên chuyện."
Tiếu Nại tính tình tốt cười cười, dù cho người đang đứng trước mặt này nhẫn tâm với con gái của mình, thế nhưng trên mặt vẫn kính cẩn khách sáo.
"Lúc trước phu nhân gả cho Lệ giám đốc chúng tôi, là ngài chính mồm nói, nếu như phu nhân thật sự dám gả, vậy cô ấy liền không còn là người Tần gia. Bây giờ, vì sao ngài lại tự mình quên mất đây."
Ba Tần hơi thay đổi sắc mặt, anh không nghĩ tới Tần Lạc Y vì sao ngay cả những này cũng nói cho Lệ Phong Tước rồi, không phải nói chuyện xấu trong nhà không nên nói ra ngoài sao, vì sao cô liền không ngại ngùng nói ra khỏi miệng đây?
Một bên khác, Tần Chỉ Văn bị Tiếu Nại làm mất mặt, vốn muốn gọi chú rể Cố Quan Thành ở bên cạnh làm chỗ dựa cho mình, kết quả phát hiện chú rể vốn nên đi theo bên cạnh mình cũng không biết chạy tới nơi nào, sắc mặt Tần Chỉ Văn hơi trầm xuống, cũng không khách sáo với khách khứa, xoay người liền rời khỏi phòng khách, tìm kiếm khắp nơi.
"Ừm —— Cố thiếu, ngày hôm nay anh kết hôn... Đừng, đừng lạnh nhạt Tần nhị tiểu thư, a! Cố thiếu, đừng đụng nơi đó."
"Bảo bối nhi, anh đều không để ý, em cũng không cần phải để ý đến nhiều như vậy, Tần Chỉ Văn cô ta tính là thứ gì, em nói đừng đụng chỗ nào? Nơi này?"
Tần Chỉ Văn mới vừa đi tới nơi khúc quanh, liền nghe thấy sau cây cột phía trước có chút tiếng vang, vốn là cô còn tưởng là cặp tình nhân không kiềm chế nổi cô quạnh nào trong đại sảnh, không nghĩ tới vậy mà là một đôi cẩu nam nữ.