⬅ Trước Tiếp ➡
Linh hồn của cô không ổn định, sư phụ nói đường sinh mệnh của cô ngắn, cần phải làm nhiều việc thiện hơn, tích đức nhiều hơn thì mới có thể sống lâu được.
Vì vậy mà trước đây mỗi lần kiếm được tiền, cho dù ít hay là nhiều, cô đều sẽ quyên góp một nửa để đổi lấy công đức.
Giang Trọng Thanh ngạc nhiên.
Hôm nay tiểu thiên sư kiếm được một trăm vạn tệ, vậy mà chỉ giữ lại có một tí tiền như vậy cho mình tiêu thôi sao?
Rõ ràng có một trăm vạn nhưng lại chỉ nỡ tiêu có mấy chục đồng lên người mình, lòng bác ái này phải rộng lớn đến mức độ nào chứ.
Không hổ là đại sư
“Người có tài phải đối diện với nhiều khó khăn, nhất định phải rèn luyện ý chí của anh ta, gân cốt của anh ta, phần giác ngộ này tiểu thiên sư là thứ mà tôi không có, được học hỏi rồi.”
Hạ Sênh “?”
Cái thứ gì đâu?
Giang Trọng Thanh tìm được một nhà khách giá năm mươi đồng một đêm trên điện thoại, sau đó kêu tài xế lái xe hơn một tiếng đồng hồ đến khu ngoại ô thành phố, cuối cùng dừng lại trước một nhà khách nhỏ cũ kỹ.
“Tiểu thiên sư, chỗ này là kiểu nhà khách mà cô cần.”
Hạ Sênh mở cửa xe “Ông đã chuyển tiền xem quẻ sang cho tôi chưa?”
Vì tiết kiệm tiền nên cô không cài đặt tin nhắn thông báo từ thẻ ngân hàng, cũng không biết một trăm đồng kia đã đến tài khoản hay chưa.
Giang Trọng Thanh đáp “Đã chuyển từ hai tiếng trước rồi.”
Hạ Sênh gật đầu, thấy cách nhà khách không xa có một cây ATM, vì thế cô tạm biệt đối phương rồi đi đến bên cạnh cây ATM.
Cô nhét thẻ ngân hàng vào trong máy rồi ấn nút kiểm tra số dư.
Sau khi nhìn thấy con số trên thẻ, cả người cô đều sững sờ, vội vàng dụi mắt nhìn lại với vẻ khó tin.
Sau khi xác nhận mình không nhìn nhầm, Hạ Sênh rất không có tiền đồ giơ bàn tay run lẩy bẩy ra đếm số.
Một, chục, trăm, nghìn, vạn, mười vạn, một trăm vạn
“ ”
Đây chính là cơ hội ở thành phố lớn nhiều mà người khác hay nói đó sao?
Hạ Sênh rất khó mà bình tĩnh được, cô lấy một vạn ra sau đó đến gần trường đại học A xem phòng.
Năm nay cô vừa mới tốt nghiệp cấp ba xong, đã thi đỗ đại học A ở đế đô, còn khoảng một tuần nữa là khai giảng, thuê phòng ở gần trường học để đến khi ấy đi học và tan học cũng tiện hơn.
Cô cũng không biết đi đâu tìm bên môi giới nhà đất, vì thế trực tiếp hỏi thăm người dân ở gần trường đại học xem có nhà để thuê không.
Có một ông bác tốt bụng nói “Lúc cô đi trên đường nhớ để ý mấy tờ quảng cáo nhỏ được dán trên cột điện, cả trên tường bên dưới tòa nhà dân cư của người ta nữa, thi thoảng cũng có người dán số điện thoại cho thuê đấy.”
“Vâng, cảm ơn bác nhiềụ” Hạ Sênh lễ phép cảm ơn rồi lại hỏi “Thường thì giá thuê phòng ở gần đây khoảng bao nhiêu ạ?”
Ông bác nói “Phải xem cô muốn thuê kiểu gì đã, cách trường học càng gần thì càng đắt, trên cơ bản một gian phòng khoảng hơn tám nghìn một tháng, nếu ở ghép thì khoảng năm đến sáu nghìn một tháng.
Hạ Sênh không ngờ giá thuê nhà ở đế đô lại đắt đến như thế.
Phí bên huyện thành quê nhà của cô, mấy gian phòng năm trăm một tháng có cả đống.
Cô nghĩ ngợi một lúc rồi hỏi “Nếu thuê hai phòng một sảnh thì khoảng bao nhiêu?”
“Khoảng một vạn hai.”

⬅ Trước Tiếp ➡