Hạ Sênh thấy ông ta không giống người sẽ quỵt nợ vì thế mới nói “Phố đi bộ Liễu Ngạn, rẽ trái tại ngã tư đường, đi đường vòng có thể đến địa điểm mục tiêu an toàn, nửa tiếng sau ông có thể phái người tới xác nhận xem chỗ kia có xảy ra tai nạn giao thông hay không.”
Giang Trọng Thanh gật đầu, lại hỏi “Tiểu thiên sư định đi đâu? Tôi tiễn cô một đoạn."
Thủ đô có không ít người trong huyền môn, ông ta cũng quen khá nhiều đại sư.
Nhưng kiểu người có thể liếc mắt một cái đã nhìn thấu cuộc đời của người khác như Hạ Sênh thật sự không có tới mấy người.
Hiển nhiên ông ta phải lôi kéo nhân tài như vậy rồi.
Hạ Sênh cũng không hề khách sáo mà hỏi “Ông có biết chỗ nào bán chu sa và giấy bùa ở đế đô không? Hôm nay nhà họ Lý tính kế bất thành, vài hôm nữa ông vẫn sẽ gặp tai họa nên cần phải vẽ bùa phá giải, nhưng nguyên liệu vẽ bùa của tôi đã dùng hết, cần mua thêm một ít.”
Giang Trọng Thanh đáp “Tôi có quen vài vị đại sư huyền môn, hỏi bọn họ một tiếng là biết ngay, cô lên xe với tôi trước đi.”
Hạ Sênh gật đầu, Giang Trọng Thanh lôi di động ra trả tiền cho chủ quán.
Chủ quán liếc mắt nhìn Hạ Sênh rồi nhỏ giọng thì thầm bên tai Giang Trọng Thanh “Tiên sinh, cô gái kia là một tên lừa đảo, anh mau lấy lại tiền đã cho cô ta đi, đừng để bị cô ta lừa.”
Giang Trọng Thanh không phản bác mà chỉ lịch sự đáp “Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Chủ quán thấy ông ta không tin mình bèn thở dài một tiếng.
Vị tiên sinh này ăn mặc và phong thái đều bất phàm, nhưng không ngờ lại tin vào mấy thứ không thiết thực như xem bói này.
Ông ta đã nhắc nhở một câu rồi, nếu vị tiên sinh này không tin ông ta vậy có bị lừa tiền cũng chẳng liên quan gì đến ông ta hết.
Quét mã xong, Giang Trọng Thanh và Hạ Sênh rời đi.
Chủ quán nhớ ra vợ mình về nhà lấy nguyên liệu vốn nên quay lại từ lâu rồi mới phải, nhưng bây giờ mãi vẫn chưa thấy đâu, ông ta định gọi điện thoại cho vợ.
Nhưng vừa mới lôi di động ra đã nghe thấy cô gái kia nói “Xe đạp điện của vợ ông hỏng rồi, tạm thời không tới được đâu, ông vẫn nên mua một ít gia vị ở cửa hàng tạp hóa gần đây dùng tạm trước đi.”
Cô gái kia không quay đầu, bước chân không dừng, càng đi càng xa, giọng nói cũng tan đi cùng gió.
Chủ quán nghe thế chợt sững sờ.
Làm sao cô gái này biết vợ mình đi xe đạp về nhà lấy đồ gia vị? Vừa rồi hình như ông ta không hề nói thì phải?
Đang nghĩ thì vợ ông ta gọi điện thoại lại.
“Xe đạp điện của em vừa hỏng, bây giờ phải ra tiệm sửa xe xem sao đã, anh qua quán mua ít gia vị dùng tạm trước đi…”
Sau đó vợ nói gì thì chủ quán đã không còn nghe rõ được nữa, cả người đều kinh hãi, rất lâu sau vẫn chưa lấy lại bình tĩnh được.
Hóa ra ông ta không gặp phải lừa đảo mà là tiểu thần tiên thật
Sớm biết thế vừa rồi vị tiểu thần tiên kia nói muốn bói một quẻ để trừ tiền cơm, ông ta nên đồng ý để đối phương bói tài vận cho mình mới phải
Chủ quán vô cùng hối hận, muốn đuổi theo Hạ Sênh nhưng cô đã sớm biến mất trong đám đông rồi.
…