⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì cô cảm thấy xấu hổ,
Ai có thể ngờ, tính cách lạnh lùng và bướng bỉnh của cô lại bị anh dễ dàng nhìn thấu.
"Cởi quần áo ra." Anh đột nhiên lạnh lùng ra lệnh.
"Cái gì..?" Cô không tài nào tin được.
"Cởi sạch, lục soát người."
Sĩ quan máu lạnh vô tình, ra lệnh cho nữ tù nhân nhỏ bé không chịu nghe lời trong lồng.
Cô không nghe theo, môi mím chặt, nước mắt ướt đẫm hàng mi, chống cự một cách vô ít.
"Hay là muốn tôi gọi người vào cởi sạch rồi trói em lại kiểm tra?" Giọng điệu của anh càng trở nên nguy hiểm: "Xem trên người em còn cất giấu thứ gì."
Cô mật thám nhỏ ngây ngô vô dụng, chỉ có thể dùng cách đơn giản nhất để truyền tin.
Quần áo của cô, cơ thể của cô.
Đường Ly cố gắng ngẩng đầu nhìn người đàn ông, khuôn mặt tái nhợt không còn một chút sắc máu.
Sau vài giây do dự, anh lập tức nhấc chiếc lồng lên. Trong chớp mắt, cô được đặt vào vị trí có ánh sáng tốt nhất trong sảnh, giống như vật tế sắp được hưởng dụng.
Sức lực của anh mạnh đến gần như đáng sợ, cô hoàn toàn không phải là đối thủ của anh.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào cúc áo, Đường Ly hốt hoảng không biết là mình bị anh ép hay là bị gọng kìm của anh kéo đến vị trí này.
Anh nói nếu cô thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị, nhưng mọi thứ của cô vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Cô muốn hét lên "không muốn".. Nhưng cô đã đánh mất lòng tin ở anh, đã mất tư cách được nói chuyện với anh.. Chỉ có thể kiên cường mím môi, cố gắng sống sót qua hình phạt đầu tiên của anh.
Dưới đất vang lên tiếng sột soạt, trong lồng giam, cô gái nhỏ đáng thương bị người đàn ông thao túng, cởi từng món quần áo ra, cho dù có trốn tránh thế nào cũng không thể thoát khỏi nanh vuốt của anh.
Lớp áo cuối cùng cực kỳ mỏng manh, cô không biết làm cách nào để tránh khỏi ánh mắt dò xét của anh, đôi môi mím chặt đến chảy cháu, hơi thở cũng cảm nhận được vị trí của chiếc chìa khóa.
Cô cất giấu một chiếc chìa khóa ở bên hông.
Để cố gắng tránh anh, cô thử đẩy chiếc chìa khóa xuống từng chút một..
Nhưng đột nhiên anh giẫm lên đôi ủng quân đội, lập tức vây tới sau lưng cô.
Cái bóng do chiếc lòng sắt tạo ra hoàn toàn bị người đàn ông che lại.
Lẽ ra anh có thể dừng lại, nhưng anh lại duỗi tay vào trong lồng, xé rách mạnh hơn..
"A..!"
Trong tiếng vải bị xé rách, cơ thể mềm mại của nữ tù nhỏ bé lộ ra không sót một chỗ nào.
Trong phòng yên tĩnh và nghiêm trang, vốn là nơi bàn bạc các vấn đề quan trọng ở Cảnh Trương Đài.
Nhưng giờ phút này lại nhiễm mùi nhục dục.
Bờ mông trắng nõn tròn trịa vểnh cao của cô gái hoàn toàn lộ ra ngoài không khí, chiếc quần lót màu khói bị người đàn ông vặn thành sợi mảnh, cảnh xuân giữa chân không còn che giấu được nữa.
Đầu ngón tay thô ráp của người đàn ông chạm vào đóa hoa nở rộ màu hồng phấn, cùng lúc đó, một giọt nước mắt trượt xuống từ khuôn mặt của tiểu mỹ nhân.
Cô bé của cô có màu hồng anh đào nhạt, cực kỳ đẹp mắt, cánh hoa căng mọng, vừa non nớt vừa quyến rũ.
"Nơi này từng bị ai chạm vào chưa?"
Người đàn ông khàn giọng hỏi.
Sự đụng chạm của anh lập tức tạo ra một dợn sóng dập dờn.

⬅ Trước Tiếp ➡