⬅ Trước Tiếp ➡
Trên thực tế, Cảnh Chương Đài chưa bao giờ có tập tục treo đèn lồng vào đêm giao thừa.
Chiếc đèn lồng này được chuẩn bị cho đám cưới lớn trong năm sau.
Người vợ chưa cưới của sĩ quan tên là Đường Ly.
Tất cả mọi người đều nói cô rất xinh đẹp, trên dưới Cảnh Chương Đài chưa từng thấy một người phụ nữ nào đẹp như vậy. Cô giống như một tác phẩm nghệ thuật được bảo vệ trong một chiếc bình thủy tinh, đẹp đến mức chạm vào sẽ vỡ tan.
Bảy năm trước sĩ quan đã đính hôn với cô, lễ cưới sau ngày đầu năm mới thậm chí còn quan trọng hơn.
Cảnh Chương Đài được bao phủ bởi những chiếc đèn lồng khiến nhiều người phải ghen tị và hâm mộ.
Hay nói đúng hơn, trên đời này không có người phụ nữ nào không ngưỡng mộ Tần Du.
Một người đàn ông nắm giữ trong tay rất nhiều quyền lực, người duy nhất có khí chất cao quý đứng đầu, có đốt đèn lồng cũng không thể tìm được người thứ hai.
Thủ đoạn cũng cứng rắn như vậy.
Quản gia nhìn đèn lồng, nhớ tới tin tức mà thư ký Trần đã tiết lộ trước đó, nói rằng có người đã viết một bức báo cáo cho viện kiểm sát.
Một lá thư tố cáo sĩ quan.
Bức thư được gửi từ hòm thư bên ngoài Cảnh Chương Đài, quanh đi quẩn lại một vòng, lại được trình lên phòng làm việc của Cảnh Chương Đài.
Rõ ràng là ở bên cạnh sĩ quan có một kẻ phản bội không vâng lời.
Có cốt khí, nhưng chút cốt khí này ít đến đáng thương, sĩ quan dùng một tay cũng có thể bóp nát, người khác nghe xong sẽ chỉ cho rằng đó là một trò đùa.
Người được sĩ quan tự tay nuôi lại có lá gan nhỏ như vậy, có uất ức cũng chỉ biết viết thư.
Không biết ai là người không có cốt khí như vậy nữa.
Người học việc ở bên cạnh nhìn đèn lồng, còn đang ngây thơ ngô nghê suy nghĩ về tình yêu.
Cậu ta nhớ sư phụ từng nói, nếu như đêm nay cô Đường ở đây, sẽ có pháo hoa năm mới trên hồ cá sân thượng.
Một người ngày thường cứng rắn như sĩ quan lại đi bắn pháo hoa vì anh thực sự thích cô sao?
Cô Đường.. Cô có thực sự thích sĩ quan không?
Đáng tiếc, đều không có câu trả lời.
Sương mù dày đặc mãi vẫn chưa tiêu tan.
*
Bên trong tòa nhà chính, bầu không khí vô cùng ngột ngạt.
Người đàn ông ngồi ở vị trí cao, quanh người anh tỏ vẻ bễ nghễ khiến người khác không dám không vâng lời.
Tấm vải đen bị anh giẫm đến nhàu nhĩ dưới đôi ủng quân đội, giống như một xác chết bị mổ bụng.
Tầm mắt Tần Du rơi xuống bậc thềm, ánh mắt sắc bén.
"Sĩ quan, phu nhân đã bị bắt về rồi."
Tiếng báo cáo của đội đặc công vang vọng trong sảnh lớn, khi âm thanh còn sót lại biến mất, không có tác phẩm nghệ thuật nào trong bình thủy tinh cả.
Kính thuỷ tinh vỡ tung tóe khắp sàn, chỉ có người đẹp có tội bị giam cầm trong lồng sắt.
Dưới bậc thềm, cô cuộn mình trong bóng tối của góc lồng sắt, thân thể run rẩy co rúm vào một chỗ. Nhưng vẫn có thể nhìn ra cô rất trắng, làn da trên chiếc cổ trắng ngần gầy guộc, màu trắng nõn như tuyết gần như trong suốt càng lộ vẻ tan nát thê lương, một bàn tay cũng có thể bóp nát.
"Đoàng!"
Nửa đêm, ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng pháo hoa dồn dập, nghe rộn ràng như tiếng đạn nổ.
Tần Du đi tới bên lồng, anh nhìn Đường Ly từ trên cao xuống.

⬅ Trước Tiếp ➡