Trong lúc Vương Nhị Ny miên man suy nghĩ, bỗng nhiên bị người túm ống tay áo, Tống Ngũ Lang không biết khi nào thì đi đến bên cạnh nàng, một bộ dạng giống ông cụ non, thâm trầm nói "Nương tử, ngủ với ta đi, trên người không mùi gì cả, ngay cả XX của đều đã rửa qua, bằng không nàng xem thử đi ". Nói xong muốn thoát quần. Phán XX là gì tự hiểu nha ^^
Khiến Vương Nhị Ny quá sợ hãi, vội nắm quần hắn "Ngũ Lang, đừng náo loạn". Cả nhà này làm sao thế a, ngay cả một đứa trẻ cũng biết ăn đậu hủ của nàng, đều là háo sắc lưu manh, tuyệt đối là thượng bất chính hạ tắc loạn, là học từ lão đại.
Tống Đại Lang đang muốn nói chuyện thì nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Vương Nhị Ny trừng hắn, một trận chột dạ, nhưng vẫn thanh thanh yết hầu nói "Hôm nay nương tử sẽ ngủ cùng ta".
"Dựa vào cái gì a ". Thanh âm bất mãn liên tiếp vang lên, hiển nhiên mọi người đều phi thường kích động.
"Các đệ biết chiếu cố bệnh nhân sao?"
"..." Mọi người một trận trầm mặc.
Tống Đại Lang ôm cổ Vương Nhị Ny, chỉ chỉ cổ nàng "Cổ nương tử bị thương, mấy ngày nay các ngươi ai cũng đừng hy vọng, trước khi miệng vết thương khỏi thì vẫn ngủ với ta."
Tống Tam Lang ủ rũ, thân mình ngã vật ra giường, không vui nói "A, đệ không sao cả..."
Tống Nhị Lang nắm Tống Ngũ Lang qua, vỗ vỗ lưng hắn nói "Lão ngũ, đêm nay hai chúng ta ngủ chung với nhau "
"Con mẹ nó, ngủ ngủ " Tống Tứ Lang bực bội nắm tóc nói.
Mấy huynh đệ dựa theo thói quen chuẩn bị đi ngủ, tuy rằng tán thành an bài của lão đại nhưng luôn không cam lòng, trước khi ngủ phải thay phiên ôm Vương Nhị Ny mới vừa lòng, vài người vì ban ngày làm việc mệt nhọc, nên lập tức đi vào mộng đẹp.
Tống Đại Lang nằm ở trên giường, hướng Vương Nhị Ny vẫy vẫy tay.
"Lại đây "
Vương Nhị Ny rụt lui thân mình, có chút sợ hãi nói "có thể tự ngủ"
Tống Đại Lang cau mày, lời nói có vẻ rất đạo mạo "Cổ của nàng bị thương rất nặng, lộn xộn lại càng nặng thêm, lại đây, ngoan ngoãn, ôm nàng ngủ, nàng sẽ không động đậy"
"ngủ rất ngoan a ". Vương Nhị Ny giãy dụa trước khi chết... Chỉ là hiển nhiên không có hiệu quả, nhưng mà một lát sau nàng liền ngoan ngoãn dựa vào trong ngực của Tống Đại Lang.
Trong bóng đêm mông lung, ở cổ đại không có ô tô, không có loa phóng thanh, càng không có tiếng người tranh cãi ầm ĩ, yên tĩnh có chút quỷ dị, thật im ắng... Đầu Vương Nhị Ny bị cố định ở trên cánh tay của Tống Đại Lang, vóc người của nàng nhỏ, cho dù là ở dựa vào trong lòng của Tống Đại Lang vốn yếu ớt từ khi mới sinh ra, cũng rất dễ dàng thoải mái.
Vương Nhị Ny tuy rằng nhắm mắt lại nhưng cũng không có đi vào giấc ngủ, sự việc cả ngày hôm nay có thể nói là phấn khích vạn phần, nàng nghĩ như thế nào cũng không hiểu, bản thân làm sao có thể đi đến cổ đại này, lại làm sao có thể trở thành tiểu cô nương Vương Nhị Ny, mà... Vận mệnh lại thế nào khiến nàng gả cho năm huynh đệ làm vợ chung, những thứ này đối với nàng đều là những bí mật, không thể nào biết được, có lẽ chỉ có ông trời mới có thể hiểụ.. Mà việc nàng có thể làm, chỉ có thể cố gắng sống sót?
Bỗng nhiên bên tai truyền đến thanh âm trầm thấp của Tống Đại Lang " không nên suy nghĩ bậy bạ, ngủ đi "
Thân mình Vương Nhị Ny càng cứng ngắt, người nam nhân này đối với nàng vẫn là người xa lạ, nàng làm sao có thể an tâm
Qua một hồi lâu, chỉ nghe thấy một tiếng thở dài, Tống Đại Lang xoay người, giống như là chăm sóc một đứa trẻ đem nàng ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, như là một loại an ủi, hoặc như là một loại cảm xúc dịu dàng " không cần sợ, huynh đệ chúng không phải kẻ xấu, tất cả sẽ đối xử tốt với nàng. Mau ngủ đi, đêm đã khuya..."