⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu Khương Vân xấu hổ hoặc tức giận, bà ta sẽ trấn an thật tốt, cùng lắm thì mua quần áo mới dỗ dành.
Nếu còn không được, thì nói mấy lời mỉa mai chèn ép một chút, rồi hù dọa uy hiếp, không sợ cô không đồng ý.
Đương nhiên, nếu còn không đồng ý nữa, ví dụ như bây giờ, bà Tống cũng có chiêu, trực tiếp trói lại rồi để đói hai bữa, gạo nấu thành cơm, còn phải tiếp tục ngoan ngoãn mà sinh hoạt, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Tống của bà ta
"Mày cũng không tự nhìn lại bản thân đi, chỉ có như vậy mà đòi theo vào thành phố hưởng phúc à? Mày thế này không sợ mất thể diện sao?" Một tay Bà Tống chống thắt lưng, một tay vung chổi lông gà quất Khương Vân.
Đúng lúc này, trên xà nhà chợt có một bóng đen nhảy xuống kêu meo meo, nhanh như tia chớp mà hung ác nhào về phía mặt của bà Tống.
"Xẹt." Móng vuốt sắc bén để lại bốn vệt máu trên mặt của bà ta một cách mạnh mẽ.
"A " Bà Tống lau gương mặt đẫm máu, lập tức kêu thảm thiết như tiếng giết heo, nếu như không phải bà ta nghiêng đầu, móng vuốt này có thể đã cào vào mắt bà ta rồi.
Khương Vân giật lấy chổi lông gà, dùng sức đánh Tống Chiêm Cường đang đánh mèo ở đó.
Tống Chiêm Cường vừa muốn đánh mèo, vừa muốn đánh Khương Vân, còn phải xem mẹ cậu ta bị thương như thế nào, bận tối mắt tối mặt.
Mà động tác của con mèo đen kia thật nhanh nhẹn, móng vuốt vô cùng sắc bén, ai dính vào thì người đó xui xẻo. Trong cuộc hỗn chiến lại cào móng vuốt vào tay của bà Tống.
Mu bàn tay của bà Tống lập tức chảy máu đầm đìa "Đồ súc sinh này lại cào tao "
Lần này Tống Chiêm Cương cũng không quan tâm nữa nhảy dựng lên, Tống Chiêm Cường càng không quan tâm việc bắt lấy Khương Vân. Hai anh em vội vàng đỡ bà ta đến phòng vệ sinh để bôi thuốc.
Khương Vân thấy bọn họ đi ra khỏi cửa, cũng không quay lại ngay lập tức nên đã quay sang đánh giá con mèo đen kia.
Toàn thân nó bẩn thỉu, gầy trơ xương, trông như đang bị ăn hiếp, nhưng lại cố gắng duy trì tính khí cao ngạo.
Đôi mắt của nó thay đổi theo ánh sáng, cao ngạo, sắc nét và lạnh lẽo. Nhưng đến khi nhìn cô lại trở nên rất dịu dàng.
Từ nhỏ Khương Vân đã được những loài động vật nhỏ yêu thích, đặc biệt là mèo. Không ít lần cô đã cho mèo hoang hoặc chó hoang ăn.
Không biết con mèo đó đến từ đâu nhưng nó trốn trên xà ngang trong nhà để bảo vệ cô.
Khương Vân đưa tay về phía mèo đen "Meo meo, lại đây nào..."
Con mèo đen meo meo một tiếng, chậm rãi tiến lên đặt đầu lên tay cô rồi liếm lòng bàn tay cô.
Trong nháy mắt, hơi thở ngọt ngào của cô làm cho nó nhớ tới một cái gì đó.
Nó đi theo cô đã lâu, lâu đến mức lực nguyên thần nhiều như biển cũng đã bị suy yếu gần cạn kiệt trong khi xuyên việt. Nó không thể không niêm phong phần lớn ký ức, cũng không thể không thay đổi ngoại hình để giảm tiêu hao. Nó muốn đồng hành cùng cô càng nhiều càng tốt, bảo vệ cô cho đến khi họ cùng nhau biến mất qua dòng sông dài. Có lẽ cô sẽ không bao giờ nhớ lại những gì ban đầụ
Thật không may, bất cứ khi nào nó xuyên qua một thế giới, những kỷ niệm lại trở nên không trọn vẹn.
Nó tham lam hít lấy hơi thở của cô.
Khương Vân nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu mèo đen, lúc này cô mới phát hiện nó cũng không phải màu đen tuyền. Lông lưng của nó tối đen, nhưng bên dưới lại có màu đen, xám, nâu nhạt xen kẽ. Vừa giống như một con mèo mướp không thuần, vừa giống như một con mèo vân hoa truyền thống.
Nó thật sự là rất gầy, Khương Vân sờ vào nó chỉ thấy xương lồi lên và có tiếng lộp bộp nơi bàn tay.
Ngay cả khi đây là một chú mèo hoang thì tại sao lại không thể tìm thấy một cái gì đó để ăn, mà phải để đói đến như vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡