⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tiểu Thanh chỉ sửng sốt vài giây, đã phục hồi lại tinh thần. Sau đó cô nhớ tới chuyện đại đội trưởng vừa uỷ thác cho mình, trong lòng cũng không rõ là hâm mộ hay là một cảm giác gì khác, cô nói với Tô Nguyệt “Nếu cô không sao, vậy buổi chiều tiếp tục làm việc đi, buổi sáng đại đội trưởng còn hỏi tình huống của cô đấy.”
“Ra vậy, được rồi, buổi chiều tôi sẽ bắt đầu làm việc, đã làm phiền cô rồi.” Dù sao cô cũng không có việc gì, nếu không đi làm mà cứ ở trong phòng cũng không ổn. Huống chi thời đại này, người trong thôn đều dựa vào công điểm để chia lương thực, cũng có nghĩa là không làm việc sẽ bị đói chết. Bây giờ đã tới nơi này, cô cũng đến phải suy nghĩ cho cái bụng của mình.
Hơn nữa, nhiệm vụ của cô là tiếp cận Hàn Ái Quốc, chỉ có đi ra ngoài mới có cơ hội tiếp cận hắn.
“Vậy buổi chiều cô nhớ đi làm việc nhé, tôi đi trước.” Vốn dĩ Lý Tiểu Thanh cũng không thân với Tô Nguyệt, cho nên sau khi nói hết những điều cần nói, cô cũng không biết phải tiếp tục nói gì, cuối cùng cô nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Tô Nguyệt một cái và lập tức xoay người rời đi.
Tô Nguyệt cứ có cảm giác ánh mắt của Lý Tiểu Thanh kia hàm chứa một ý nghĩa khác, nhưng cô lại không rõ ý nghĩa kia là gì, cũng không muốn tiếp tục đào sâu tìm hiểu thêm.
Vì thế chuyện này cứ vậy mà bị quẳng ra sau đầụ
Buổi chiều, Tô Nguyệt đi theo nhóm thanh niên trí thức từ nơi ở của thanh niên trí thức đi tới địa điểm làm việc. Cô đưa mắt nhìn qua, trước mắt cô đều là ruộng lúa vàng ươm, mênh mông bát ngát. Hiện tại đúng vào thời điểm lúa vừa chín tới, toàn bộ mọi người đều đang khí thế ngất trời mà thu hoạch lúa.
Là một cô gái vừa sinh ra đã sống ở thành thị, trước nay chưa từng đi qua nông thôn, càng không trải qua chuyện nhà nông một lần nào, Tô Nguyệt chỉ biết lẳng lặng nhìn mà đánh giá, sau đó âm thầm kinh ngạc, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng lo lắng trước khung cảnh này.
Trước kia cô chỉ xem cảnh lao động của nông dân trên TV, nhưng chưa bao giờ đi tới nông thôn lần nào. Không nghĩ tới có một ngày cô lại tự mình sinh sống ở nơi đây, hơn nữa còn muốn đích thân ra đồng lao động.
Là một người không hề biết gì về nghề nông, Tô Nguyệt cũng tự hiểu rõ bản thân mình. Nếu so sánh trên phương diện nông nghiệp, chắc chắn cô còn tệ hơn nguyên chủ. Nhiệm vụ này với cô đúng là một nhiệm vụ cực kỳ gian khổ, không biết cô có thể hoàn thành nó được hay không?
Ngay tại thời điểm Tô Nguyện đứng lẳng lặng nhìn cánh đồng lúa với vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng, một giọng đàn ông chất phác vang lên cắt ngang luồng suy nghĩ của cô “Tô Nguyệt, thân thể cô tốt rồi sao?”
Tô Nguyệt nhìn về hướng thanh âm phát ra, lúc này cô mới phát hiện ra một người đàn ông cao lớn đang đứng bên cạnh. Người này khoảng chừng hai mươi tuổi, đang dùng ánh mắt quan tâm nhìn cô.
Từ trong trí nhớ của nguyên chủ, Tô Nguyệt đã nhận ra người này. Hắn chính là đại đội trưởng của thôn Hàn Gia, Hàn Thanh Tùng, nơi ở của nhóm thanh niên trí thức đều do hắn sắp xếp. Cô cũng nằm dưới sự quản lý của hắn.
Người lãnh đạo trực tiếp đã hỏi, cấp dưới không thể chậm trễ, Tô Nguyệt vội vàng gật đầu với Hàn Thanh Tùng và nói “Đại đội trưởng, thân thể của tôi tốt rồi, đã có thể bắt đầu làm việc.”
Nghe vậy, Hàn Thanh Tùng lộ ra một nụ cười, nói “Vậy là tốt rồi, buổi chiều cô phụ trách bó lúa đi.”
“Vâng đại đội trưởng.” Đại đội trưởng sắp xếp cho cô làm gì, thì cô cứ làm cái đó, dù sao nguyên chủ cũng biết bó lúa, cô cứ làm theo ký ức của nguyên chủ, chắc chắn không có vấn đề gì.
⬅ Trước Tiếp ➡