⬅ Trước Tiếp ➡
Sở dĩ Tô Nguyệt không nói trực tiếp mua bởi vì trong giai đoạn này, trong nhà ai cũng vậy, bột mịn là thứ cực kỳ hữu hạn, căn bản nhà mình còn không đủ ăn, đều để dành tới khi có việc gì đó mới lấy ra dùng, cho nên nhà người ta sẽ không bán lấy tiền.
Hàn Ái Quốc nghe xong, nghĩ nghĩ một chút rồi nói “Được rồi, cô chờ một chút.”
Hắn xoay người khập khiễng đi vào phòng bếp. Chỉ chốc lát sau, hắn đã cầm một cái túi vải trở ra, đưa cho Tô Nguyệt, nói “Đây là hai cân bột mịn, cô muốn nhiều hơn nữa cũng không có.”
Tô Nguyệt đưa tay nhận lấy, đồng thời cũng không quên nói lời cảm ơn hắn “Hai cân là đủ rồi, cảm ơn anh, anh đúng là một người tốt.”
Lúc này, mọi người đều chỉ quen nói thẳng nói thật, hầu như không gặp một ai nói câu “anh đúng là một người tốt” như cô, Hàn Ái Quốc nghe được, trong lòng cũng cảm thấy không được tự nhiên, lỗ tai anh lại lặng lẽ đỏ lên.
Tô Nguyệt để ý thấy chuyện này, cô lại âm thầm cười, cảm thấy anh chàng này cũng dễ thương thật
Trứng gà đã mua, bột cũng mượn, giữa hai người cũng không còn chuyện gì để nói nữa. Thực ra Tô Nguyệt vẫn muốn gợi thêm đề tài để nói chuyện với anh, nhưng lần này cũng chỉ là lần đầu tiên hai người gặp mặt, thậm chí còn chưa tính là người quen.
Nếu cô cứ ở lại đây nói đông nói tây rồi dông dài, xoắn tới xoắn lui, nói không chừng còn khiến hắn nghĩ rằng cô có mục đích gì xấụ Như vậy không phải ấn tượng đầu tiên đã bị cô làm hỏng rồi sao?
Vì giữ hình tượng đẹp đẽ cho mình, Tô Nguyệt cầm rổ lên, cười rồi vẫy vẫy tay với hắn, nói “Anh à, cảm ơn anh, tôi trở về đây.”
Hàn Ái Quốc hơi hơi gật đầu, nhưng hắn cũng không nói thêm gì.
Lần gặp mặt này đã khiến Tô Nguyệt phát hiện, người này ngoại trừ hay làm mặt lạnh, còn không thích nói chuyện, nếu không cần nói, hắn tuyệt đối sẽ không nói nửa lời, nếu có chuyện gì cần nói, hắn cũng nói cực kỳ đơn giản.
Xem ra muốn làm quen với hắn, vẫn cần cô là người chủ động.
Về đến nhà, Tô Nguyệt trả lại vào tủ bếp hai cái trứng gà sáng nay cô đã dùng, sau đó mang tất cả những quả còn thừa cho vào phòng khoá lại.
Sở dĩ Tô Nguyệt mua trứng gà, lại mượn bột mì, bởi vì cô muốn làm một chút bánh trứng, lý do thứ nhất là để cho mình đỡ thèm, lý do thứ hai, cô muốn mang ra chợ bán thử xem có bán được hay không.
Nếu bán được bánh trứng gà này, cô cũng có thể mua thêm một chút nguyên liệu nấu ăn khác mang về chế biến, cải thiện một chút món ăn hàng ngày.
Có điều hai ngày này cắt lúa bận quá, xã viên không thể xin nghỉ họp chợ được, chỉ có thể chờ ngày mùa kết thúc, đến lúc đó đại bộ phận xã viên đều sẽ đi chợ mua đồ vật.
Ngày hôm sau, bụng Tô Nguyệt đã khá hơn nhiều, cô không xin nghỉ nữa, lập tức đi theo những người khác cùng ra đồng. Tuy rằng mấy ngày kế tiếp vẫn thống khổ như cũ, nhưng cuối cùng cô vẫn cắn răng chịu đựng qua được qua hết một kỳ thu hoạch vụ thụ
Không riêng gì Tô Nguyệt, toàn thể xã viên đều sung sướng mà nhẹ nhàng thở phào một hơi, bọn họ còn lộ ra vẻ tươi cười lâu rồi mới thấy.
Sau khi thu hoạch vụ thu kết thúc, lập tức sẽ có một phiên chợ họp, còn không đợi Tô Nguyệt đưa ra đề nghị muốn đi chợ, Ngô Hiểu Hiểu đã dẫn đầu hỏi “Đúng là nghẹn chết tôi rồi, tôi muốn đi họp chợ mua chút đồ vật, các cô có muốn đi hay không?”
Lý Tiểu Thanh nhấc tay lên nói “Tôi cũng đi, thật nhiều thứ còn chưa mua đâu, tôi phải đi mua một chút.”
Một nữ thanh niên trí thức khác tên là Mao Lâm cũng tỏ vẻ muốn đi, cuối cùng ngoại trừ Ngụy Giai, mọi người đều muốn đi.
Vì thế một hàng bốn người lập tức quyết định cùng nhau kết bạn đi công xã họp chợ.
⬅ Trước Tiếp ➡