⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tiểu Thanh nhìn bộ dáng hai mắt tỏa ánh sáng khi thấy mấy trái dưa chuột cùng cà chua này của cô, không khỏi buồn cười “Nhìn khuôn mặt của cô kìa, dễ thương như vậy? Những thứ này cũng đâu phải thịt?”
Tô Nguyệt cười ha hả “Tôi vui mà, có thêm đồ ăn mới, bữa trưa hôm nay chúng ta cũng có thể ăn ngon hơn một chút.”
Lý Tiểu Thanh nhìn dưa chuột cùng cà chua xấu tới nỗi không dám nhìn thẳng, đặt lên bệ bếp, lắc đầu nói “Dưa chuột cùng cà chua sao gọi là món ngon được? Đáng tiếc, vườn rau của chúng ta cũng chỉ có những thứ này.”
Tô Nguyệt nghỉ ngơi cũng khá ổn rồi, cô lập tức đứng lên đi tới bệ bếp “Không sao cả, vẫn tốt hơn nhiều so với không có thứ gì để ăn. Đúng rồi, chúng ta có trứng gà không? Nếu mà có, vậy trưa hôm nay tôi cho mọi người ăn cà chua xào trứng gà.”
Lý Tiểu Thanh gật đầu “Có, trong tủ bát chắc vẫn còn mấy quả, để tôi lấy ra cho cô.”
Tô Nguyệt dùng bột bắp trộn thêm một chút cơm, sau đó xắt dưa chuột thành từng miếng, món rau xanh trộn thêm dưa chuột ăn vào thời tiết này rất hợp khẩu vị. Chờ tới khi Lý Tiểu Thanh lấy tới trứng gà, cô lại nhanh chóng mà xào một đĩa trứng gà với cà chua, quay tới quay lui cũng chỉ mất hơn hai mươi phút.
Thời điểm tất cả mọi người đều tập trung tới phòng bếp ăn cơm. Bọn họ đều thấy những món cực kỳ quen thuộc, đó là rau trộn dưa chuột và trứng gà xào cà chua, thế nhưng hương vị lại không tầm thường như mọi khi.
Vẻ mặt Ngô Hiểu Hiểu cực kỳ kinh ngạc, cô cảm thán “Tô Nguyệt, rốt cuộc cô đã làm như thế nào vậy? Tôi không hiểụ Vì sao chúng tôi cũng từng nấu những món như thế này mà kém hơn cô nhiều lắm. Mấy món mà cô làm thực sự quá ngon.”
Tô Nguyệt chỉ có thể nói “Bởi vì tôi thích nghiên cứu nghệ thuật nấu ăn, cũng tốn khá nhiều tâm tư trên phương diện này, có lẽ vì vậy nên nấu ngon hơn một chút.”
Loại nghệ thuật nấu ăn này, rất chú trọng tới thiên phú. Có người dù chăm chỉ tới mấy, nấu ra vẫn khó ăn, nhưng có người trời sinh đã biết nêm nếm, nên họ nấu đồ gì cũng rất ngon lành. Trên thực tế, cùng một món ăn, cùng phân lượng gia vị, một người nấu ra không thể ăn được, nhưng người khác động tay vào lại trở thành mùi hương quyến rũ mê người.
Tô Nguyệt thuộc về loại có thiên phú tuyệt hảo, cô chưa từng học bất cứ thầy nào, vẫn luôn tự mình nghiên cứu, nhưng những món ăn do cô chế biến đều cực kỳ ngon. Vậy mới có chuyện tiệm ăn tại gia của cô được rất nhiều người hâm mộ, thậm chí nhiều minh tinh và ông chủ lớn còn đặt trước để được tận tình thưởng thức những món ăn do chính tay cô làm ra.
Những người khác nghe vậy cũng không có cảm thấy Tô Nguyệt có chút giấu giếm nào. Cũng bởi những món ăn đơn giản này, chẳng có bí quyết nào đáng để giấu giếm cả. Trên thực tế, càng là những món ăn đơn giản, càng dễ trở thành một lần khảo nghiệm với tay nghề nấu bếp của cá nhân.
Ngô Hiểu Hiểu ăn thực thoả mãn, cô ấy giơ ngón tay cái lên với Tô Nguyệt, trầm trồ khen “Tô Nguyệt, tôi thực sự muốn ngày nào cũng được ăn cơm cô nấụ Sau khi được nếm đồ ăn cô làm, tôi có cảm giác đồ ăn do tôi nấu ra toàn là đồ cho heo ăn.”
Những người khác đều nở nụ cười, ngay cả Ngụy Giai cũng cười theo, điều này làm cho Tô Nguyệt cực kỳ kinh ngạc.
Xem ra mỹ thực đúng là vũ khí sắc bén nhất để kết giao bạn bè.
Sau khi ăn xong cơm chiều, tới lúc leo lên giường, mới chính thức kết thúc một ngày làm việc bận rộn, cả người Tô Nguyệt như vừa bị một chiếc xe nghiền qua, ngay cả xương cốt trên người cô cũng cảm thấy đaụ
Còn khoảng ba bốn ngày nữa là kết thúc vụ thu hoạch lúa, Tô Nguyệt rên ɾỉ một tiếng, cô buồn bực lăn đi lộn lại trên giường.
⬅ Trước Tiếp ➡