Chương 26
Francisco, Lý Nhược Vân ở lại Madrid, cô trở thành một học trò của một nhà vẽ tranh minh hoạ nổi tiếng Madrid, từ nay về sau, trong hai năm tới cô sẽ sinh sống ở Madrid.
Loan Hoan và Lý Nhược Vân ôm nhau ở sân bay, đây chính là cuộc ly biệt thực sự đầy ý nghĩa với hai người, rất nhiều người gọi Nhị tiểu thư và Tam tiểu thư nhà họ Lý là hai người đẹp.
Hai người luôn như hình với bóng, luôn mặc quần áo giống hệt nhau xuất hiện ở một số hoạt động từ thiện, hai người xinh đẹp trí tuệ, là người cộng tác tốt nhất.
“Hoan, cậu phải nhớ tớ ” “Được ” “Hoan, cậu sẽ nhớ tớ sao?” “Sẽ ” “Hoan, không cần phải để ý tới những tên đàn ông thối, nhớ kỹ, cậu là của tớ ” “Nhớ kỹ ” Rốt cục Tam tiểu thư nhà họ Lý cũng cảm thấy mỹ mãn rời đi, đương nhiên, là cô nhìn theo cô ấy rời đi, bởi vì Lý Nhược Vân nói muốn để Loan Hoan ngắm bóng lưng thướt tha của cô ấy.
Loan Hoan trở lại San Francisco, chẳng qua là, cô cũng không theo kế hoạch ban đầu về San Francisco ba ngày sau đi tới Detroit, bởi vì, người phụ nữ quyền uy nhất nhà họ Lý nói “Không được, thật vất vả ta mới đợi đến khi Tiểu Hoan tốt nghiệp, không nên để cho Tiểu Hoan đi làm ngay, để Tiểu Hoan ở bên ta nhiều hơn, trò chuyện cùng với ta.” Người phụ nữ quyền uy nhất nhà họ Lý tên là Phương Mạn, Loan Hoan gọi bà là bà nội, tất cả mọi người khi nói tới Phương Mạn đều nói đó là một bà lão có tính cách vô cùng tốt bụng, không lấy một chút tự cao tự đại.
Đó chính là một người có dáng người bé nhỏ, khi cười tươi có lúm đồng tiền, người phụ nữ thoạt nhìn yếu đuối đó cùng chồng mình sáng lập tập đoàn Lý Thị, năm Phương Mạn 59 tuổi thì chồng bà bị bệnh qua đời, 62 tuổi bà rời công ty về hưu, sau khi về hưu luôn ở trong trang viên Carmel.
Cách điện thoại, bà làm nũng cùng Loan Hoan “Tiểu Hoan, đến chơi với bà nội, bà nội già đi, bà nội sợ cô đơn, Tiểu Hoan đến bà nội sẽ không cô đơn.” Nắm chặt điện thoại, Loan Hoan gật đầu, ngay trước mặt Lý Tuấn Khải, nhẹ giọng trả lời “Được, bà nội.” Ngắt điện thoại, Lý Tuấn Khải không thể không lắc đầu, an ủi “Bà nội càng sống càng tính trẻ con, ừm, như vậy cũng tốt, Tiểu Vân không hề nói gì với bà đã đi Madrid khiến bà nổi giận, Tiểu Hoan ở bên bà nhiều hơn, an ủi bà, bà nội dễ dỗ dành lắm.” Không, bà lão kia tuyệt đối không dễ dỗ dành, kỳ thực bà lão đó bảo cô tới Carmel đơn giản là sợ cô gây ra chuyện gì giống con thiêu thân, cô ở lại Carmel an toàn hơn nhiều lắm so với đi Detroit.
Bởi vì Carmel không có Lý Nhược Tư, Lý Nhược Tư ở Detroit.
Nhìn thấy cô không trả lời, Lý Tuấn Khải thấp giọng, khẩu khí mang theo lấy lòng “Tiểu Hoan, ba nói cho con một bí mật, ba để lại của hồi môn cho Tiểu Hoan hơn rất nhiều so với Tiểu Vân, ai bảo Tiểu Vân không xinh đẹp như Tiểu Hoan chứ ” Lý Tuấn Khải và Lý Nhược Tư nói một câu giống nhau như đúc, Loan Hoan cụp mắt xuống, trong lòng có một chút khổ sở.
Cô lại trầm mặc có lẽ khiến Lý Tuấn Khải sốt ruột, ông dựng thẳng ngón tay lên thề “Tiểu Hoan, ba không lừa con.” Loan Hoan thở dài ở trong lòng, mẹ thật ngu dốt, làm sao có thể bỏ qua người đàn ông