⬅ Trước Tiếp ➡
Trước hết bỏ qua cho bọn họ, chờ tôi rảnh rỗi rồi nói sau. Sau khi nói xong những lời này, anh còn thản nhiên liếc nhìn Tô Quốc An.
Lập tức mồ hôi của Tô Quốc An rơi như mưa.
Hách Kính Nghiêu nắm lấy tay Tô Chỉ Hề dẫn cô đi ra ngoài. Anh cao lớn chân lại dài, bước chân cũng rất lớn, cả người Tô Chỉ Hề đã mềm nhũn, bị anh kéo đi người lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Hách Kính Nghiêu dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.
Tô Chỉ Hề cho là anh ghét tốc độ chậm chạp của mình, lắp bắp giải thích: Tôi... Tôi hơi mệt mỏi...
Ai biết một giây sau trời đất quay cuồng, không đợi cô kịp phản ứng, Hách Kính Nghiêu đã ôm cô vào trong lòng.
Hình như người đàn ông còn cười khẽ một tiếng: Rất xin lỗi, tôi quên mất, bây giờ chắc chắn eo và chân của em đều mềm nhũn.
Toàn thân Tô Chỉ Hề căng cứng. Hơi thở đàn ông mãnh liệt đang bao phủ lấy cô, khiến cho cô mất đi khả năng suy nghĩ.
Bên ngoài biệt thự nhà họ Tô, các vệ sĩ được huấn luyện đứng xếp thành hàng nghiêm chỉnh, một chiếc xe sang trọng đóng chiếm cả tuyến đường...
Tô Chỉ Hề cảm giác váng đầu hoa mắt...Đại khái bây giờ cô mới ý thức được là bản thân đã chọc tới một người thật sự ghê sớm.
Thiếu gia Hách... Chẳng lẽ là người nhà họ Hách, gia tộc nắm giữ mạch máu kinh tế ở Trung Quốc trong truyền thuyết sao?
Rốt cục người đàn ông này có mục đích gì? Tô Chỉ Hề đã ý thức được chuyện không hề đơn giản, nếu như là vì trả thù cô, thật sự anh không cần phải làm lớn chuyện như vậy.
Hách Kính Nghiêu đưa cô vào trong xe, sau đó cũng vào trong ngồi.
Ngay sau đó xe bắt đầu chuyển bánh, biệt thự nhà họ Tô nhanh chóng rời xa tầm mắt của cô. Tô Chỉ Hề an ủi mình, bất kể là thế nào, chỉ cần trốn đi là được, ít nhất không phải gả cho lão già hơn sáu mươi tuổi kia.
Cô thu lại ánh mắt, kết quả vừa nghiêng đầu, thì nhìn thấy người đàn ông bên cạnh đang nhìn cô không hề chớp mắt.
Trái tim nhỏ của Tô Chỉ Hề run lên, khó khăn mở miệng: Thiếu gia Hách, anh muốn đưa tôi đi đâu?
Đi đến nhà của tôi. Hách Kính Nghiêu mỉm cười, Bác sĩ đang đợi ở nhà theo lời dặn dò của tôi, cậu ta sẽ chữa trị vết thương trên mặt của em thật tốt.
Chỉ như vậy thôi sao?
Cô còn nhớ rõ vừa rồi người đàn ông này còn nói với Tô Quốc An, cô là người phụ nữ của anh...Có lẽ là anh nói giỡn thôi phải không?
Tô Chỉ Hề lấy dũng khí, muốn hỏi anh là rốt cục anh định làm cái gì, ai biết được người đàn ông đột nhiên mỉm cười, tròng mắt đen nhánh sáng hẳn lên: Em tên là Tô Chỉ Hề?
Hả... Đúng. Tô Chỉ Hề bị nụ cười sáng ngời của anh làm cho hoa mắt.
Tôi là Hách Kính Nghiêu. Anh nói rồi bắt lấy tay của cô, dùng sức nắm chặt, giọng nói hơi khàn khàn, Nhớ kỹ chứ?
Tô Chỉ Hề tranh thủ thời gian gật đầu: Nhớ kỹ.
⬅ Trước Tiếp ➡