⬅ Trước Tiếp ➡
Trong mắt Tô Chỉ Hề chứa đựng nước mắt, cố gắng giải thích, nhưng khuôn mặt Tô Quốc An vẫn giận dỗi, hoàn toàn không tin lời của cô.
Bốp một tiếng, Tô Quốc An tát cô một cái, lập tức trên mặt Tô Chỉ Hề xuất hiện dấu tay màu hồng.
Cô bị tát đến nỗi mắt thấy đom đóm, có hơi sửng sốt.
Tôi không có một người con gái không biết liêm sỉ như cô! Nếu mẹ cô biết cô biến thành loại người như vậy, Chết cũng không được yên! Tô Quốc An vô cùng đau đớn nói.
Môi Tô Chỉ Hề run lên, nhìn về phía Tô Quốc An, ánh mắt sáng kinh người: Ông còn mặt mũi nhắc đến mẹ tôi? Nếu như không phải ông và người đàn bà Lâm Thục Nguyệt kia thông đồng ở cùng một chỗ, làm sao mẹ tôi có thể tức giận mà chết được.
Tô Quốc An thẹn quá hoá giận, xoay tròn cánh tay, lại tát lên mặt cô một cái nữa: Mày câm miệng!
Tô Chỉ Hề cảm giác gò má đã đau nhức đến chết lặng.
Cô gắt gao siết chặc vạt áo, cố nén không cho nước mắt rơi xuống. Đây là cha của cô, từ sau khi mẹ cô chết, ông chưa bao giờ nhìn cô với sắc mặt hòa nhã, tùy ý để mẹ con Lâm Thục Nguyệt và Tô Liên Hề giội nước bẩn lên người cô.
Bên kia hai mẹ con cuối cùng cũng xem diễn trò đủ, Lâm Thục Nguyệt mới giả mù sa mưa mở miệng: Quốc An, dù sao cũng là con gái của anh, anh dạy dỗ một chút là được, nếu làm hỏng nhan sắc của nó, từ nay về sau nó lập gia đình kiểu gì?
Biến thành cái bộ dạng này, từ nay về sau ai còn muốn nó! Trong mắt Tô Quốc An lộ ra sự chán ghét.
Cũng chưa hẳn là vậy. . . Tô Liên Hề nhỏ giọng nói, Cha, không phải tổng giám đốc Lý của Kiến Phát rất có hứng thú với chị sao? Tuy Lý tổng hơi lớn tuổi, nhưng mà bây giờ chị thành ra như vậy. . . Con nghĩ Lý tổng sẽ không để bụng.
Tô Quốc An nghe con gái nói như vậy, không khỏi suy tính, mặc dù tổng giám đốc Lý đã là lão già hơn sáu mươi tuổi, nhưng việc làm ăn buôn bán của nhà họ Tô còn phải dựa vào Kiến Phát. . .
Tô Chỉ Hề không nghĩ được rằng cha mình thật sự cân nhắc.
Cô bỗng nhiên ngẩng đầu: Không bao giờ! Cùng lắm thì cả đời này con không lấy chồng, cũng không nghe theo lời sắp đặt của mấy người!
Việc này không phải do mày quyết! Tô Quốc An hừ lạnh, Quay về phòng của mình đi! Không có sự cho phép của cha không được bước ra khỏi phòng một bước!
Tô Chỉ Hề cắn chặt răng, xoay người bỏ chạy, nhưng chưa chạy được hai bước, cô đã đụng phải một cơ thể cứng rắn, va chạm làm cô rơi nước mắt rồi.
Tô Chỉ Hề? Đối phương đỡ lấy vai của cô, sau khi nhận ra hình dạng của cô, giọng nói hơi không vui.
Tô Chỉ Hề ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Ninh Dịch Thần.
Trái tim bỗng thấy đau nhói.
Dịch Thần! Tô Liên Hề đang mỉm cười xem cuộc vui khi thấy thế thì không được bình tĩnh, vội vàng xông lại ôm lấy cánh tay Ninh Dịch Thần, Dịch Thần, anh tới sớm vậy, em còn chưa kịp trang điểm đâu.
Ninh Dịch Thần ôm lấy eo của cô ta, dịu dàng nói: Em không cần trang điểm cũng rất đẹp rồi.
Ngay lập tức, Tô Liên Hề cười tươi như hoa.
⬅ Trước Tiếp ➡