⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Chỉ Hề. Ninh Dịch Thần thản nhiên mở miệng, giọng nói không chứa một chút hơi ấm, Tôi nghe Liên Hề nói, buổi sáng hôm nay sau khi chúng tôi rời đi, thiếu gia nhà họ Hách đột nhiên xuất hiện, anh ta không chỉ mang cô đi, còn đe dọa bác Tô.
Tô Chỉ Hề nắm chặt tay, ngẩng đầu nhìn anh ta: Đúng thì thế nào?
Mặc kệ trong lúc đó cô và Liên Hề có xảy ra hiểu lầm gì, cũng không quản cô có thù hận gì với bác Tô. Sắc mặt Ninh Dịch Thần trở nên lạnh, Nhưng tôi không cho phép người khác làm tổn thương Liên Hề và người nhà của cô ấy. Cho nên, nếu cô ỷ mình có thiếu gia Hách làm chỗ dựa, gây tổn thương đến Liên Hề, thì tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô! Còn nữa, nhớ nhắc nhở thiếu gia Hách một câu, nếu anh ta gây bất lợi cho nhà họ Tô, thì anh ta chính là tình địch của nhà họ Ninh!
Tô Chỉ Hề há hốc mồm, định giải thích mình không phải là người như vậy, nhưng sau đó lời nói của cô lại trở thành: Ninh Dịch Thần, anh tin tưởng Tô Liên Hề đến vậy sao?
Tôi không những tin tưởng cô ấy mà tôi còn yêu cô ấy. Ninh Dịch Thần không chút do dự nói ra, Lúc trước khi tôi trở thành một người sống thực vật, nằm ròng rã ba năm trên giường bệnh, Liên Hề đã chăm sóc tôi suốt ba năm. Với tôi mà nói, cô ấy chính là người quan trọng nhất!
Tô Chỉ Hề cảm giác cổ họng của mình tắc nghẹn.
Cô muốn nói, người chăm sóc anh ba năm, là em.
Nhưng Ninh Dịch Thần sẽ không tin cô. Bởi vì, khi anh tỉnh lại người đầu tiên anh nhìn thấy chính là Tô Liên Hề.
Ba năm qua, ngoại trừ đi học và đi làm thêm, thời gian còn lại cô đều đến bệnh viện, nhưng Ninh Dịch Thần không biết.
Tô Liên Hề chỉ trùng hợp gặp Ninh Dịch Thần khi anh ta tỉnh lại, trong phút chốc đã lấy được sự tin tưởng của anh ta.
Hơn nữa, anh ta còn yêu Tô Liên Hề ngay.
Tô Chỉ Hề cong khóe môi, tươi cười xinh đẹp: Đúng vậy, ba năm trước, anh quên mình cố gắng nhào về phía trước để che chở cho cô bé suýt nữa thì bị xe đụng, vì thế chính anh lại là người bị xe đụng, hôn mê bất tỉnh, từ đó trở thành người sống thực vật. Trên người của anh không có điện thoại cũng không có giấy tờ tùy thân, người ngoài không ai liên lạc được với gia đình của anh. May mà có Tô Liên Hề, em ấy đưa anh đến bệnh viện, nghĩ cách trả tiền viện phí cho anh, còn tự mình chăm sóc anh, cho nên anh mới có thể tỉnh lại được.
Ninh Dịch Thần nhíu mày, giọng nói của Tô Chỉ Hề có hơi quái dị, giống như đang xúc động.
Cho nên, chuyện của Liên Hề chính là chuyện của tôi. Anh ta nhấn mạnh, Tôi không cho phép cô làm tổn thương cô ấy!
Tô Chỉ Hề thì thào nói: Tôi sẽ không làm tổn thương em ấy. Anh đã yêu em ấy, như vậy, tôi chúc anh hạnh phúc.
Ninh Dịch Thần hơi sững sờ, không nghĩ rằng Tô Chỉ Hề sẽ nói những câu như vậy.
Sau khi tỉnh lại không lâu, anh ta đã ở cùng Tô Liên Hề, nhưng cũng không tiếp xúc quá nhiều với người chị cùng cha khác mẹ của Tô Liên Hề, chỉ có điều từ những chuyện Tô Liên Hề muốn nói lại thôi, trong vô thức
anh ta cảm thấy Tô Chỉ Hề không phải là một cô gái tốt.
Cho nên, nghe được tin cô sẽ trả thù Tô Liên Hề, Ninh Dịch Thần không do dự chạy ngay đến kí túc xá đợi cô, vì muốn cảnh cáo cô.
Tô Liên Hề từng nói Tô Chỉ Hề chưa bao trốn học, cho nên sau khi lấy được thời khóa biểu của Tô Chỉ Hề, đoán rằng xế chiều ngày hôm nay rất có thể cô sẽ quay về kí túc xá, anh ta đứng chờ sẵn ở đây. Trên thực tế suy đoán của anh ta không sai, đứng chờ chưa lâu đã thấy cô xuất hiện.
Nhưng là kết quả này lại nằm ngoài ý muốn.
Tô Chỉ Hề nhìn vào ánh mắt của anh ta, có vẻ ánh mắt cô rất phong phú, khiến cho anh ta nghi ngờ bản thân đã bỏ qua chuyện gì. Anh ta là người nhà họ Ninh, xuất thân từ một gia đình chính, gặp nhiều người phụ nữ có ý đồ với mình, nhưng ánh mắt của Tô Chỉ Hề lại khiến cho anh ta bị mê hoặc.
Cho nên anh ta luôn lạnh lùng để chống đỡ lại.
⬅ Trước Tiếp ➡