Cô vặn nước đầy một bồn tắm lớn, đi vào trong, lập tức sự đau nhức của cơ thể được giảm bớt. . . Nghĩ đến cảnh tượng hỗn loạn đêm hôm qua cùng với thiếu gia nhà họ Hách, cô có cảm giác không chân thực.
Ngay từ đầu Tô Liên Hề đã có sự sắp đặt, có thể khẳng định rằng cô ta sẽ không tìm một đối tượng tốt đến như vậy, không biết đã xảy ra sai sót gì, cho nên cô mới nằm trên giường của Hách Kính Nghiêu.
Có phải cô nên cảm thấy may mắn vì người đàn ông đó là Thiếu gia Hách chứ không phải người khác không?
Tô Chỉ Hề cười khổ một cái.
Tắm rửa xong, Tô Chỉ Hề phát hiện anh đã chuẩn bị cho cô một bộ váy, là một bộ váy có kiểu dáng kín đáo thanh nhã. Thay xong chiếc váy, cô đi ra nhìn thấy Hách Kính Nghiêu đang đứng ở bên ngoài, rõ ràng là đang đợi cô.
Anh dựa vào lan can tầng hai, tư thế tùy ý, áo sơ mi màu đem được cài cẩn thận lên đến tận nút đầu, chiếc áo được cắt may tỉ mỉ làm nổi bật lên đường cong hoàn hảo của anh, nổi bật đến mức không xót một cái gì.
Có một mùi vị cấm dục.
Bỗng nhiên Tô Chỉ Hề cảm giác tim mình đập lỡ một nhịp, vội vàng cúi đầu xuống: Thiếu gia Hách, tôi tắm xong rồi.
Hách Kính Nghiêu nghe thấy tiếng nói, quay đầu nhìn cô một cái, hài lòng nở nụ cười.
Tôi chuẩn bị váy cho em, em thích không? Giọng nói của Hách Kính Nghiêu trầm thấp, Rất hợp với em.
Chiếc váy này, càng làm nổi bật đôi chân dài của cô... Ánh mắt của người đàn ông nóng rực.
Tô Chỉ Hề bất an di chuyển hai chân, đáng tiếc đôi chân trần trụi không có chỗ để ẩn nấp, cô chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu: Tôi rất thích. Cám ơn.
Không cần khách sáo. Hách Kính Nghiêu hơi nhếch khóe môi.
Thiếu gia Hách. Tô Chỉ Hề nhịn không được, Ngài...Vì sao ngài lại dẫn tôi đến đây?
Khuôn mặt anh tuấn của anh hơi cau lại, hình như vấn đề này làm anh thấy khó khăn.
Nếu như là vì chuyện tối ngày hôm qua, cái đó... Tôi thật xin lỗi, ngài yên tâm, tôi sẽ không quấn lấy ngài, chúng ta có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì... Tô Chỉ Hề khó khăn mở miệng.
Coi như chưa từng xảy ra chuyện gì? Làm sao có thể! Hách Kính Nghiêu nhìn cô thật sâu, Tôi ngủ với em, tôi muốn có trách nhiệm với em.
Tôi không cần anh phải có trách nhiệm, thật đấy. Tô Chỉ Hề tỏ vẻ thành khẩn, Chuyện tối ngày hôm qua chỉ là hiểu lầm, tôi biết rõ anh cũng không cố ý, xin anh không cần để ở trong lòng.
Hách Kính Nghiêu nhếch môi mỏng lên, mặt không biểu cảm nhìn cô.
Tô Chỉ Hề nghĩ mình đã làm cho anh tức giận, kìm lòng không được bắt đầu nói lắp: Thật... Thật sự... Chuyện tối ngày hôm qua tôi đã quên hết rồi...
Hách Kính Nghiêu đột nhiên cười: Vậy em phải có trách nhiệm với tôi, tối hôm qua là lần đầu tiên của tôi, em lấy đi lần đầu tiên của tôi mà không có biểu hiện gì sao? (trả lại lần đầu tiên cho anh đi )
Sắc mặt Tô Chỉ Hề đỏ bừng. Cái gì gọi là cô đã lấy đi lần đầu tiên của anh... Hơn nữa, thật sự tối hôm qua là lần đầu tiên của anh sao? Khiến cho cả người cô tan tác...Cô không tin!
Thiếu gia Hách, ngài đừng đùa tôi...