⬅ Trước Tiếp ➡
Thiếu gia!
Những người mặc đồng phục giúp việc cung kính chào hỏi anh, sau khi nhìn thấy Tô Chỉ Hề ở trong ngực anh, tất cả mọi người đều há hốc miệng, đủ để nhét cả một quả trứng gà vào rồi.
Tô Chỉ Hề bị những ánh mắt kinh ngạc này nhìn khiến cho bản thân không được tự nhiên...
Bác sĩ Hoắc đang ở đâu? Hách Kính Nghiêu nhíu mày hỏi.
Người ở đâu... Đầu bậc thang ở tầng hai, một người đàn ông lười biếng lên tiếng, lắc người đung đưa đi xuống lầu, Là người tàn phế hay sắp chết, sao phải lo lắng không yên gọi tôi tới?
Hách Kính Nghiêu trừng mắt liếc anh ta một cái, không quan tâm đến anh ta, trực tiếp đặt Tô Chỉ Hề ngồi lên ghế sofa.
Đương nhiên Hoắc Diễn Huy có chú ý tới người mà Hách Kính Nghiêu ôm trong ngực, nhưng cho tới khi đi xuống lầu anh ta mới phát hiện, đây là... Là một người phụ nữ?
Phụ nữ???
Anh ta không dám tin mở to hai con mắt! Khuôn mặt đẹp trai nhìn hơi buồn cười.
Đứng ở đó sững sờ làm cái gì? Còn không mau tới đây! Hách Kính Nghiêu quay người lại, nhìn thấy vẻ mặt đần độn như một tên ngốc của Hoắc Diễn Huy, rất bất mãn.
Hoắc Diễn Huy như vừa phát hiện ra một vùng đất mới, bước đến trước mặt Tô Chỉ Hề, dò xét cô từ trên xuống dưới: Phụ nữ?
Tô Chỉ Hề ừ một tiếng ấp úng. Chuyện cô là phụ nữ thì có cái gì đáng giá ngạc nhiên? Không phải đầu óc của những người này đều có vấn đề đấy chứ?
Phụ nữ? Hoắc Diễn Huy lặp lại câu hỏi lần thứ nhất, nhưng là câu hỏi dành cho Hách Kính Nghiêu.
Hách Kính Nghiêu nhìn cô một cái, trong giọng nói là sự bình thản còn chứa đựng cả sự hãnh diện: Đúng vậy, là người phụ nữ của tôi. Mặt của cô ấy bị người ta đánh, cậu mau xem cho cô ấy đi!
Hoắc Diễn Huy lắc đầu, xác định bản thân không xuất hiện ảo giác: Bệnh của cậu tốt hơn rồi sao?
Cậu không nên nói nhảm nhiều như vậy. Hách Kính Nghiêu lười phản ứng lại, sờ lên đỉnh đầu Tô Chỉ Hề để động viên, Đừng lo lắng, có cậu ta ở đây, trên mặt của em sẽ không lưu lại bất kỳ vết sẹo nào!
Mặc dù Hoắc Diễn Huy đầy một bụng nghi ngờ và tò mò, nhưng nhìn bộ dáng gấp gáp của vị thiếu gia này, anh ta nghĩ mình nên làm tròn bổn phận, trước tiên nên xem xét vết thương cho Tô Chỉ Hề.
Anh ta nâng khuôn mặt Tô Chỉ Hề lên, đang muốn xem xét kỹ, kết quả tay của anh đã bị Hách Kính Nghiêu chộp lấy.
Cậu muốn làm gì hả? Ánh mắt của Hách Kính Nghiêu trầm xuống.
Mẹ kiếp. . . Hoắc Diễn Huy nhịn không được thầm mắng chửi trong lòng: Tôi chỉ muốn quan sát vết thương của cô ấy!
Tô Chỉ Hề không nhìn nổi nữa, cô vén tóc lên, tự giác nâng cằm lên cho Hoắc Diễn Huy nhìn rõ: Hai bên má đều bị đánh, nhưng mà không bị rách da cũng không bị chảy máu, cho nên tôi thấy không có vấn đề gì lớn, bây giờ cũng không còn đau nữa rồi.
Hoắc Diễn Huy quan sát, khẳng định phán đoán của Tô Chỉ Hề: Ừ, không cần lo lắng, tôi đưa cho cô thuốc bôi, hai ngày nữa là khỏi rồi, chú ý hai ngày này không nên đụng nước.
Thật sự sẽ không để lại sẹo sao? Thiếu gia Hách có hơi nhíu mày, Có phải cậu chỉ xem qua loa cho xong chuyện thôi không?
⬅ Trước Tiếp ➡