Trình Nghiễn Ninh liếc mắt nhìn một cái, lạnh giọng nói "Đáng đời."
Chân Minh Châu "..."
Cái đầu nhỏ của cô lại cúi xuống, vốn là có chút ủy khuất, nhưng lại chậm chạp phát hiện Trình Nghiễn Ninh đã nói nhiều hơn rồi
Trước kia dù cô có nói chuyện một hồi lâu anh cũng không nhất định sẽ trả lời lại một câu, nhưng lúc này cô nói một câu thì anh một câu, mặc dù vẫn không nói lời nào tốt đẹp hết, nhưng cái này cũng miễn cưỡng coi như việc trao đổi của hai người đã có một chút tiến triển a
Suy nghĩ miên man một hồi thì cô đột nhiên xì cười, né người dựa vào bàn, một tay chống cằm hỏi anh "Có phải anh cũng có chút cảm giác với em hay không ?"
Trình Nghiễn Ninh bất ngờ nhìn cô một cái "Cô suy nghĩ quá nhiều rồi."
Lại nói chuyện
Chân Minh Châu hừ một tiếng, quay lại gục xuống bàn, nói nhỏ "Trước kia em nói gì thì anh cũng đều không trả lời em, bây giờ em hỏi một câu thì anh cũng đáp một câu, đây không tính là tiến bộ sao? Chắc chắn anh cũng thích em."
Trình Nghiễn Ninh "..."
Mặt anh lại lạnh thành núi băng sơn rồi.
Chân Minh Châu âm thầm chửi mình nhanh miệng, trong đầu xoay chuyển một cái lại cười híp mắt nhìn anh chằm chằm anh.
Anh thật là đẹp mắt nha
Đỉnh lông mày khôi ngô, mắt phượng hẹp dài, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hấp dẫn sexy
Thật ra thì cô có biết hấp dẫn sexy là cái gì đâu chứ?
Nhưng nhìn chằm chằm anh như vậy thì lại cảm thấy khi anh hơi mím môi thì sẽ vô cùng dụ hoặc, khiến cho người ta nhìn một chút liền muốn tiến tới hôn một cái...
Ánh mắt như đao của Trình Nghiễn Ninh đột nhiên phóng tới.
Chân Minh Châu cũng bị tưởng tượng của mình làm sợ hết hồn, thậm chí cô còn cảm thấy chột dạ, mới sáng sớm mình lại nhìn vào gương mặt của nam sinh mà chảy nước miếng, cái này có khác gì mấy người nữa sinh mê trai trong khối đâu chứ
"Ngôi sao đã để trong ngăn kéo của anh." Vì để che giấu một chút xấu hổ ở trong lòng , cô đột nhiên đưa tay nhét bình thủy tinh vào trong hộc bàn của Trình Nghiễn Ninh, không ngại phiền phức nhấn mạnh nói, "Ba trăm sáu mươi lăm cái đó, em đã gấp rất lâu "
Trình Nghiễn Ninh đưa tay muốn lấy cái bình kia ra.
Trong không gian chật hẹp, ngón tay của hai người lại đụng phải nhau, một bàn tay cứng rắn lạnh như băng, một bàn tay mềm mại ấm áp.
Bang bang bang bang phanh
Chân Minh Châu nghe thấy tiếng tim mình đang đập nhanh hơn, cô nghiêng đầu nhìn anh, không biết làm sao liền đỏ mặt, ma xui quỷ khiến thế nào lại nuốt nước miếng nói "Nếu anh không nhận, em sẽ ở nơi này hôn anh."
"Chân nannan "
"Chụt "
Lời Trình Nghiễn Ninh mới vừa ra khỏi miệng thì cả người đã cứng đờ.
Một cái hôn đặt vào khóe môi của anh.
Chân Minh Châu cũng cứng ngắc, sắc mặt đỏ lên nhìn chằm chằm vào mắt anh.
Đôi mắt phượng của nam sinh vừa đẹp lại sâu thẳm, cô từ trong đó có thể nhìn thấy bộ dáng ngu ngốc của mình.
" Ầm nannan "
Băng ghế rơi xuống đất vang lên một âm thanh đổ ngã.
Trình Nghiễn Ninh tỉnh hồn, xuyên qua cửa sổ nhìn thấy bóng lưng của nữ sinh đang nhanh chóng chạy xa.
Giống như một con bướm, biến mất trong ánh nắng màu vàng của buổi sáng sớm.
1 Chân Chân ủy khuất
Buổi sáng, cách tiết học cuối cùng một khoảng một giờ.
Diệt Tuyệt Lý Duyệt Tuyệt sư thái đó, thường dành cho giáo viên khó tính còng lưng bước lên bục giảng viết bài giải.
Tống Tương Tương đã đổi chô liếc mắt nhìn Chân Minh Châu ở bên cạnh đã đi vào cõi thần tiên , co ngón tay gõ lên bàn hai cái sau đó đẩy một tờ giấy nhỏ qua.
"Mượn điện thoại di động dùng một chút."
Chân Minh Châu móc điện thoại di động từ trong túi quần ra đưa cho cô ấy, tay cầm viết ghi trên tờ giấy hỏi "Cậu và Phan Dịch thế nào rồi?"
"Buổi chiều có thời gian không? Có đồ cho anh đó." Tống Tương Tương soạn xong một tin nhắn rồi gởi đi, sau đó trả lại cho cô, "Thỉnh thoảng có liên lạc một chút, không thể nói có tiến triển gì. Cậu tặng ngôi sao rồi hả?"
"Đương nhiên rồi." Chân Minh Châu viết xong, nhìn cô ấy cười một tiếng.
Tống Tương Tương suy nghĩ một chút lại hỏi cô "Trình giáo thảo chịu nhận hả? Thiệt hay giả vậy?"
"Anh ấy không chỉ có đón nhận mà còn nắm tay mình."
"Phốc nannan "
Tống Tương Tương vội vàng che miệng, không dám tin nhìn cô.
Chân Minh Châu cúi đầu, ngu ngốc cười lên.
Mặc dù lời này có phần là giả, nhưng Trình Nghiễn Ninh thật sự đã chủ động cầm tay cô nha, không chỉ có vậy, hai người còn có trải qua cái hôn thứ hai trong mấy ngày nay, mỗi khi nhớ tới trong lòng đều vui vẻ.
Lúc cô đang cười ngây ngô thì Tống Tương Tương cúi đầu liếc mắt nhìn tin nhắn hồi âm.
Phan Dịch trả lời "Gì vậy?"
"Gặp mặt đi anh sẽ biết." Tống Tương Tương bí mất trả lời.
Phan Dịch lại hỏi "Vào lúc nào của buổi chiều?"
Tống Tương Tương xoắn xuýt một hồi rồi trả lời anh ta "Chúng ta tan học lúc hơn năm giờ, tiết đọc sách buổi tối và buổi tự học có thể xin nghỉ, chín giờ rưỡi ta phải về nhà."
"Vậy sáu giờ anh tới trường học đón em."
Tống Tương Tương nhìn một câu nói khô cằn trong tin nhắn có chút thụ sủng nhược kinh, cũng có chút nhộn nhạo.
" Được." Cô ấy mím môi trả lời lại một chữ rồi đưa điện thoại di động lại cho Chân Minh Châu, sau đó ghi trên tờ giấy nói với cô, "Buổi chiều sáu giờ anh ấy sẽ đến tìm mình, đến lúc đó anh ấy có thể sẽ gởi tin nhắn hoặc là gọi điện thoại vào máy cậu đó."
Chân Minh Châu cúi đầu nhìn một cái, sau đó đột nhiên lại có chút uất ức.
Đến lúc nào Trình Nghiễn Ninh lúc mới thể chủ động tìm cô đây?
"Đinh linh linh nannan "
Tiếng chuông tan học trên hành lang vừa vang lên, trong phòng học lập tức náo loạn lên.
"Làm gì vậy " Diệt Tuyệt Lý đang viết trên bảng đột nhiên quay người lại , coi cái bảng lau thành thành cây thước, ba ba ba gõ xuống bàn mấy cái, tức giận nói, "Tất cả ngồi yên, giải xong hai bài cuối cùng rồi mới tan học."
"Trời ơi "
"Muộn rồi nhà ăn sẽ không còn chỗ ngồi a "
"Không thể để lần sau làm sao "
Phía sau phòng học nhanh chóng vang lên một trận tiếng hò hét ầm ỉ than phiền.