⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Tương Tương không trở lại.
Cô ngước mắt nhìn chung quanh một vòng, sau đó tiện tay đặt túi giấy lên trên bàn của Nhạc Linh San , nâng cằm nói "Này, Lý Thành Công tặng cậu đó."
Nhạc Linh San mới vừa ngủ trưa dậy, tiện tay buộc tóc thành một chùm đuôi ngựa, ánh mắt nhìn vào túi giấy, bất ngờ a một tiếng.
Chân Minh Châu giải thích "Là bánh ngọt của nhà bọn họ."
Nhà Lý Thành Công bán đồ ăn, Nhạc Linh San có nghe nói qua ở trong lớp, nhưng vô công bất thụ lộc, Lý Thành Công còn liên lụy cô bị hai giáo viên mắng. Bánh ngọt cái gì chứ, cô đương nhiên sẽ không nhận rồi. Thế nhưng lời cự tuyệt còn chưa nói ra thì đã nghe Nhiêu Lệ ở bên cạnh tò mò hỏi "Lý Thành Công đang theo đuổi cậu hả?"
". . . Không có." Nhạc Linh San ngước mắt nhìn về phía Chân Minh Châu, khó xử nói, "Mình không thể nhận đồ của cậu ta, cậu giúp mình trả lại cho cậu ấy đi."
"Vậy đâu có được." Chân Minh Châu không hề nghĩ ngợi đã trực tiếp cự tuyệt, tiến lên cười cười khoác vai cô nói, "Đưa một phần bánh ngọt mà cũng đưa không xong, mình cứ như vậy đưa lại sẽ bị mấy tên kia cười nhạo, dầu gì chúng ta cũng ở cùng phòng mà, nể mặt chút đinannan "
Muốn cầu cạnh người ta, giọng cô giọng hình như cũng trở nên nũng nịụ
Nhạc Linh San rất ít khi thân mật với người khác như vậy, gương mặt bỗng đỏ lên một chút, Chân Minh Châu buông cô ra, sau đó lấy hộp bánh ngọt trong túi giấy ra, không nói hai lời liền mở ra rồi lấy một miếng vừa đưa tới miệng cô vừa nói "Nếm thử một chút nếm thử một chút, thật sự rất ngon đó."
Nhạc Linh San mím chặt môi tránh về phía saụ
Cô càng tránh Chân Minh Châu càng nhích gần, cuối cùng mặt hai người suýt nữa dán vào nhau làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Linh San đỏ bừng, sau đó cô đành thỏa hiệp cắn một miếng bánh ngọt.
Phần bánh ngọt có hình đóa hoa sáu cánh , vỏ ngoài trắng mềm, nhân đậu xanh thanh ngọt mềm mại, thật sự ăn rất ngon.
Chân Minh Châu nhìn cái miệng nhỏ của cô nuốt xuống, hài lòng đặt nửa miếng bánh ngọt lại trong hộp, sau đó lại thuận tay cầm ba miếng bánh có hình dáng khác nhau chia cho Vương Viện, Trần Anh cùng Nhiêu Lệ.
"Cám ơn." Ba người không hề lúng túng như Nhạc Linh San, cười nói cám ơn.
Chân Minh Châu vỗ vỗ tay "Đại Ba chưa trở lại sao?"
"Tan học đi với cậu mà." Nhạc Linh San nghiêng đầu nhìn cô, liên tưởng đến chuyện hai người thân mật lúc nãy, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn hơi đỏ.
Chân Minh Châu ừ một tiếng, không nói nữa.
Tại cổng trường học, ở bên đường.
Tống Tương Tương đi dạo với Phan Dịch một lúc, sau đó nhẹ giọng hỏi "Anh đánh nhau với người khác hả?"
Trán và cổ của Phan Dịch đều có vài vết thương, phần da bị rách trên trán vẫn còn chảy máu, trên cổ còn thảm hơn, có hai vết cào.
Nghe cô hỏi, Phan Dịch đưa tay sờ vết thương một cái, bỉu môi cười nói "Một người phụ nữ đanh đá sáng sớm đến đập quầy rượụ"
"A nannan "
"Không có chuyện gì." Lời vừa dứt, anh đã quay sang thì nhìn thấy ánh mắt lo lắng rõ ràng của Tống Tương Tương, nén tính khí lại giải thích, "Không liên quan đến anh, quầy rượu là của bạn anh, vừa vặn anh có ở đó nên đứng ra can ngăn thôi."
"Nga." Tống Tương Tương lập tức thở phào, lộ ra một nụ cười.
Phan Dịch hơi dời mắt đi, như có như không hỏi "Người mới vừa rồi là bạn của em sao?"
" Ừ, cậu ấy đang theo đuổi Trình Nghiễn Ninh." Tống Tương Tương có chút ngượng ngùng nói, "Theo đuổi một thời gian rồi mà vẫn không có kết quả gì."
"Cũng khá xinh đẹp."
" Ừ, ba cậu ấy có mở công ty, gia cảnh cũng rất tốt."
"Nhìn ra được." Phan Dịch cong môi cười cười, gật đầu nói.
Cô gái này có một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn kiều diễm, mặt mày sáng lán rực rỡ, trong mắt chứa đầy ánh sáng lung linh , dấu vết thiên chi kiều nữ trên người vô cùng rõ ràng.
Phan Dịch qua loa suy nghĩ một hồi thì nghe Tống Tương Tương ở bên cạnh đột nhiên nói "Anh chờ một chút."
"Hửm ?"
Anh vừa nâng mắt nhìn thì Tống Tương Tương đã xoay người chạy vào bên trong tiệm thuốc.
Phan Dịch cách cửa kiếng nhìn mấy giây thì thu hồi ánh mắt, sau đó móc bao thuốc lá trong túi quần ra, châm một điếu đưa lên khóe miệng.
Tống Tương Tương đi vào không bao lâu thì cầm đồ trong tay đi ra.
2 Ngôi sao may mắn của Chân Chân canh một
Phan Dịch kép điếu thuốc vào ngón tay nhìn về phía cô một cái, sau lại nhìn thấy thứ cô mua là thuốc sát trùng, cồn và bông băng. Anh bất ngờ nở nụ cười, nhìn Tống Tương Tương nói "Chỉ là một chút thương tích ngoài da, đâu cần dùng tới mấy thứ này."
"Vết thương trên trán anh vẫn còn đang rướm máu kìa." Tống Tương Tương mím môi mở chai rượu cồn ra, rồi tiếp tục xé bọc đựng bông gòn ra, nhẹ giọng nói, "Móng tay cũng có độc, phải xử lý cho tốt một chút."
Phan Dịch cong cong khóe môi, lộ ra một ý cười không rõ.
Anh chăm chú nhìn vẻ vô cùng lo lắng trong ánh mắt của Tống Tương Tương, cô quay đầu nhìn sang bên cạnh để tránh né ánh mắt của anh, đề nghị nói "Anh ngồi trên cái ghế kia đi, em giúp anh xử lý một chút."
Phan Dịch ngước mắt nhìn về phía hàng ghế trên bậc thang bên ngoài tiệm thuốc, sau đó ném điếu thuốc đi tới.
Vóc dáng anh cao ráo, sau khi ngồi xuống tùy ý duổi thẳng chân ra, động tác tùy tiện mang theo một vẻ lười biếng lưu manh.
Tống Tương Tương không có ngồi xuống, cô vẫn đứng giúp anh xử lý vết thương.
Trên trán thì dễ rồi, lấy bông gòn thấm cồn i ốt sát trùng một lần, rồi tiếp tục lập lại thêm một lần nữa thì đã sát trùng xong rồi.
Hai người cũng không lên tiếng, tầm mắt của Phan Dịch còn không biết đang đặt ở chỗ nào.
Tống Tương Tương âm thầm hơi thở ra một hơi, nhìn gò má góc cạnh sắc bén của anh, nhẹ nhàng mím môi nói "Anh ngước cô lên một chút đi."
Phan Dịch nhìn cô một cái, sau đó cũng phối hợp ngửa cổ lên.
Trên cổ anh không có vết máu nên không cần sát trùng, Tống Tương Tương cầm bông gòn cẩn thận chạm vào vết cào đỏ ửng kia.
"Tê nannan" Môi của Phan Dịch bật ra một tiếng hít hà.
Tống Tương Tương vội vàng rút tay về "Đau không?"
"Có hơi lạnh."
Tống Tương Tương thở phào, cầm bông gòn chạm lên trên vết cào cuổi cùng, phải tiến sát lại, ánh mắt cũng không thể tránh khỏi nhìn vào trái cổ hơi nhô ra trên cổ của anh.
Đột nhiên tim cô có chút hoảng loạn.
Buổi tối, tám giờ.
Tiết tự học đầu tiên của buổi tối sắp kết thúc, trong phòng học lớp mười ban bảy đầy rẫy tiếng xì xào bàn tán.
Chân Minh Châu ngủ gật hết nửa tiết, tỉnh lại đã phát hiện Tống Tương Tương đang ngồi bên cạnh chỗ ngồi đã đổi trước đó, trong tay đang cầm một tờ giấy có màu sắc rực rỡ , hết sức chuyên chú gấp cái gì đó .
Cô ngáp dài nhìn một lúc rồi cười hỏi "Câu đang gấp cái gì vậy?"
"Ngôi sao may mắn." Động tác gấp của Tống Tương Tương rất nhanh, không đến mấy giây, một ngôi sao màu hồng mập mạp đã được ra đời dưới đầu ngón tay của cô, rất đáng yêụ
Cửa hàng tinh phẩm ở cổng trường cũng có bán mấy thứ lặt vặt này, Chân Minh Châu đã từng gặp qua rồi. Thế nhưng tính tình của cô luôn luôn tùy tiện, cho nên chưa bao giờ làm mấy thứ này đồ thủ công nhỏ nhặt này, mở to mắt nhìn từng ngôi sao nhỏ xinh ra đời bởi bàn tay của Tống Tương Tương lại cảm thấy chơi rất vui, nhìn một hồi liền chủ động rút một tờ giấy, vô cùng tò mò hỏi "Phải làm như thế nào vậy, dạy mình một chút đi, dạy mình một chút đi."
Tống Tương Tương vừa gấp xong một ngôi sao nhỏ nữa, cười hỏi "Cậu muốn học hả?"
"Không được sao?" Chân Minh Châu liếc cô một cái.
Tống Tương Tương bật cười "Được chứ, Đại tiểu thư muốn học thì sao lại không được. Rất đơn giản, làm như vậy trước, thắt nút tờ giấy lại, gấp qua gấp lại, cuối cùng như vậy, bóp lại là được."
⬅ Trước Tiếp ➡