⬅ Trước Tiếp ➡
"Ngồi xuống đi." Cô ngữ văn tức giận trừng anh ta một cái, ánh mắt lại nhìn về phía Chân Minh Châu, hòa ái nói, "Bạn học mới cũng ngồi xuống đi."
"Cám ơn cô." Chân Minh Châu cười nói.
Cô giáo ừ một tiếng, sau đó nhìn về phía Trình Nghiễn Ninh đang ngồi bên cạnh cô, nhắc nhở nói "Bạn học mới còn chưa có sách, Trình Nghiễn Ninh em và em ấy xem chung một quyển đi."
"Phốc nannan "
Học bá trong phòng học lại đồng loạt cười ầm lên.
Hết lần này tới lần khác, việc đã đến nước này, không ai dám vạch trần chân tướng ra cả.
Vẻ mặt Trình Nghiễn Ninh không đổi đặt sách ngữ văn của mình ra chính giữa bàn, để cho "Bạn học mới" và anh cùng nhau xem.
Điều này có hơi ngoài ý muốn nha.
Chân Minh Châu cảm kích nhìn cô ngữ văn có hơi lớn tuổi của lớp mười hai ban một một cái, trùng hợp, cô giáo cũng đang nhìn xuống cô, còn chuẩn xác tiếp nhận ánh mắt cảm kích của cô nữa, ngay lập tức trong lòng bà càng thêm có hảo cảm và yêu thích cô hơn.
Trong phòng học không ít học sinh nhìn thấy một màn này thì chỉ cảm thấy đau bụng muốn chết luôn.
Tiểu học muội có thể diễn đạt đến như vậy , Oscar nợ cô một cái cúp người vàng a
Trên bục giảng, cô ngữ văn không hề có cảm giác gì đối với mấy chuyện hồn nhiên này, đi qua cầm lấy phấn viết, sau đó bắt đầu cẩn thận viết lên bảng.
Ánh mắt của Chân Minh Châu đặt lên trên sách giáo khoa của Trình Nghiễn Ninh.
Lớp này cần phải học cái gì chắc chắn giáo viên đã dặn trước. Trên sách giáo khoa của Trình Nghiễn Ninh có dấu vết chuẩn bị bài, chữ viết của anh cũng giống như người của anh vậy, thanh dật tuấn tú, bút phong lưu loát.
Chân Minh Châu nhích lại gần bên cạnh anh thêm một chút, nhỏ giọng nói "Chữ của anh thật là đẹp mắt."
Trình Nghiễn Ninh nhẫn nại nhìn cô một cái, không hề phản ứng.
Cùng anh ngồi chung học chung, trong lòng Chân Minh Châu không khỏi vui vẻ, không hề tức giận một chút nào, ngược lại còn thừa dịp đang ở gần, không hề kiêng kỵ mà quan sát anh.
Thật lâu sau, Trình Nghiễn Ninh bị cô nhìn chằm chằm đến mức không còn ngó lơ được nữa, nhỏ giọng nói "Em an phận một chút đi."
"Vậy anh nắm tay em một chút đi." Chân Minh Châu vừa dứt lời, lập tức đưa tay qua nắm lấy bàn tay đang để bên cạnh của anh.
Ai có thể ngờ tay còn chưa nắm được thì trên bục giảng lại truyền tới một tiếng gọi "Bạn học Cổ Trân Trân ."
Chân Minh Châu dưới ánh mắt nhìn chăm chút của bạn học cả lớp đứng dậy một lần nữa .
Cô ngữ văn đi xuống bục giảng, dịu dàng nói "Mọi người đọc hết một lượt bài học trước, bạn học Cổ Trân Trân, em đọc đoạn thứ nhất đi."
Chân Minh Châu ". . ."
Cô ngữ văn cho cô một ánh mắt khích lệ.
Loại ý tốt này làm cho cô không cách nào từ chối, trong lòng Chân Minh Châu im lặng thở dài một tiếng, thuận tay cầm sách giáo khoa của Trình Nghiễn Ninh lên, đọc diễn cảm "Trở về Lai Hề Điền viên tương vu Hồ Bất Quy? Ký tự dĩ tâm vì hình dịch, hề trù trướng nhi độc bi? Ngộ dĩ vãng chi bất gián. . ."
Trong phòng học yên lặng đến mức cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, cô mím môi đặt sách xuống.
2 Học thần nói Em an phận một chút.
Cô ngữ văn tán thưởng nhìn cô, khen ngợi nói " Không tệ, rất lưu loát. Tiêu chuẩn âm đọc và diễn cảm cũng rất tốt. Trình Nghiễn Ninh, em đứng lên đọc đoạn thứ hai."
Cả đám người trong phòng học đã sớm cười đến ngu luôn rồi, hết lần này tới lần khác đều cố nén cười, mắt thấy trưởng lớp của bọn họ nhận sách từ trong tay Chân Minh Châu , giọng đọc trong trẻo lạnh lùng vang lên "Chu dao dao dĩ khinh dương, phong phiêu phiêu nhi xuy y. Vấn chinh phu dĩ tiền lộ, hận thần quang chi hi vi..."
Đọc từng chữ từng câu xong, Trình Nghiễn Ninh vẫn giữ mặt than ngồi xuống.
Mà bên cạnh anh, Chân Minh Châu đột nhiên cầm lấy cây viết của anh, sau đó viết vào trong sách cái gì đó.
Trình Nghiễn Ninh giơ tay cản lại, bàn tay trái của Chân Minh Châu đột nhiên nắm lấy tay anh, hai người kệ cận trong gang tấc, cô nhìn vào mắt anh, im lặng không hề kiêng kỵ cười lên, bộ dáng đắc ý giống như một con mèo không biết tốt xấu đang giương nanh múa vuốt.
Trình Nghiễn Ninh rút tay ra, mặc kệ cô.
Thấy anh chịu thỏa hiệp, lúc này Chân Minh Châu mới an phận được một chút, một tay đè sách của anh, một tay cầm lấy viết của anh, cúi đầu nghiêm túc viết.
Giờ học văn rất nhanh chóng trôi qua, Trình Nghiễn Ninh buộc lòng phải nhìn vào trong sách, nhìn một câu khá lâu "Ngày 26 tháng 9 năm 2006, buổi sáng, ánh nắng sáng rỡ. Chân Minh Châu và Trình Nghiễn Ninh cùng nhau cộng xem một lá thư, cùng nhau nghe nhạc, đặc biệt ghi nhớ. Chân Chân."
Văn phong nho nhã kiểu này, thật sự làm cho người ta không kịp trở tay.
Trình Nghiễn Ninh vẫn còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã đột nhiên ngẩng mặt lên cười hỏi "Như thế nào, chữ do em viết cũng không kém hơn anh bao nhiêu đúng không?"
Hai người đã ngồi cùng bàn, cô lại cách anh quá gần, đột nhiên ngẩng đầu như vậy , môi cô thiếu chút nữa đã dán lên cằm anh rồi, anh bất ngờ không kịp đề phòng tránh sang một bên, thế nhưng vẫn có thể ngửi thấy hương thơm trong veo trên người cô, đó là hương thơm chỉ có thiếu nữ mới có, một khi chui vào chóp mũi thì sẽ rất khó quên.
Sắc mặt Trình Nghiễn Ninh trở nên lạnh lẽo, sau đó cúi đầu, không hề nói lời nào nữa.
Chân Minh Châu cũng không thèm để ý, đầu ngón tay bên phải tùy ý di chuyển cây viết của anh, bày ra một bộ dáng tung tăng hài lòng vui vẻ.
"Đinh đinh đinh nannan "
Chuông tan học vừa vang lên, cô ngữ văn trên bục giảng đi ra khỏi phòng học.
Các học bá của lớp mười hai ban một cũng không nhịn được nữa, đồng loạt ha ha ha ha cười ầm ngã nghiêng ngã, âm thanh càn rỡ tới mức thiếu chút nữa đã lật tung luôn nóc nhà.
Trình Nghiễn Ninh vẫn ngồi ở chỗ ngồi của mình, mặt lạnh không nói một lời, vẫn bình tĩnh như lúc ban đầụ
Cây viết ở đầu ngón tay của Chân Minh Châu di chuyển thật nhanh, giống như đang khoe khoang vậy, để cho một đám học bá nhìn như thế là đủ rồi, rốt cuộc cô ba một tiếng vỗ cây bút lên trên bàn, nghiêng đầu hỏi Trình Nghiễn Ninh "Học trưởng, chút nữa mọi người sẽ có tiết học gì vậy?"
Trình Nghiễn Ninh không ngẩng đầu, từ trong ngăn kéo lấy ra một cuốn sách tiếng Anh.
Nam sinh ở sau lưng anh thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Chân Minh Châu hiện lên sự buồn bực thì không nhịn được mà hắng giọng ho khan , có ý tốt nhắc nhở nói "Là tiết tiếng anh của chủ nhiệm lớp chúng ta."
Chân Minh Châu sững sốt một lúc rồi cười nói ."Cảm ơn học trưởng."
Dứt lời, cô liếc mắt nhìn Trình Nghiễn Ninh, sau đó nhảy chân sáo ra khỏi phòng học, nhân tiện còn thuận tay lấy đi cây viết của Trình Nghiễn Ninh dùng cho giờ học.
"Phốc, ha ha ha nannan "
"Mẹ ơi, cô gái này cũng thật là đáng yêu quá đi "
"Chào cô "
"Em là học sinh mới chuyển trường tới."
"Cổ Trân Trân."
"Ha ha ha hanannan "
Mấy nam sinh một xướng một họa đối đáp nhau rồi cười to, Trình Nghiễn Ninh lại móc ra một cây viết từ trong ngăn kéo , khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên một góc nhẹ.
Độ cong vô cùng khó thấy, giống như anh không có cười vậy.
Quy khứ lai từ dịch thơ
Quanh gốc tùng tựa mát thảnh thơi.
Từ đây về thực về rồi,
Thôi xin từ tuyệt với người vãng lai.
Vì ta đã với đời chẳng hiệp,
Cần chi mà giao thiệp với ai.
Chuyện trò thân thích mấy người,
⬅ Trước Tiếp ➡