⬅ Trước Tiếp ➡
Thành tích của Chân Minh Châu kém là thật, nhưng trí nhớ lại rất tốt, cũng vì vậy mà lúc tâm trạng của cô không tệ, vào kỳ thi đôi khi sẽ đột phá ra một vài thành tích đáng nói.
Sau một hồi ngây ngốc nhìn một hàng con số trên máy vi tính xách tay, Chân Minh Châu cũng bắt đầu gọi điện.
Con số cuối cùng không biết, không sao cả, dù sao cũng chỉ số đến số 9 mà thôi, sẽ có một con là của Trình Nghiễn Ninh, cô thử từng con số một, đến sô "7 " thì bên kia truyền tới một giọng nói lạnh lùng trong trẻo " Alo, chào ngài."
"Ha ha ha nannan "
Cô cao hứng ôm điện thoại di động nhảy cẩn lên, trong điện thoại lập tức truyền tới tiếng đô đô đô máy bận.
Chân Minh Châu bị cúp điện thoại "..."
Cô nhìn màn hình, tâm trạng có hơi uất ức, không hai giây lại khôi phục như bình thường, hào hứng lưu cái số này vào mục danh bạ, chú thích "Trình Trình  ^ ^."
Đáng tiếc, lúc gọi cuộc gọi thứ hai thì lại không có người nhận.
Chân Minh Châu tức đến giậm chân, cầm điện thoại di động uất ức một hồi, trong đầu đột nhiên có một cái ý nghĩ thoáng qua, cô mở cửa đi tới phòng Chân Minh Hinh .
Chân Minh Hinh ở cùng lầu hai với cô, cách cũng không xa, nghe thấy tiếng gõ cửa liền sững sốt một hồi, hỏi "Ai vậy?"
"Tôi." Chân Minh Châu trực tiếp mở cửa phòng ra, hỏi cô bạn của mình, "Đọc số điện thoại của Trình Nghiễn Ninh cho mình biết đi."
Chân Minh Hinh đang làm bài tập về nhà, đứng dậy đã thấy một bộ dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng của cô thì kiếm chế nổi buồn trong lòng, nói "Trình Nghiễn Ninh chưa điện thoại di động."
"Chưa ?"
"Chưa có a." Chân Minh Hinh có chút phiền muộn, "Em có thể đừng làm phiền anh ấy nữa được không."
"Không cần chị quan tâm " Chân Minh Châu ba một tiếng kéo cửa ra, trở về phòng mình.
Làm phiền?
Cô như vậy sao có thể nói là làm phiền chứ ?
Cô quang minh chánh đại theo đuổi anh đó có được hay không
Hơn nữa, nếu Trình Nghiễn Ninh không vui khi nhận điện thoại của cô, vậy thì đưa cô vào danh sách đen là được rồi, có thể mặc dù anh ấy không nghe điện thoại, nhưng cũng không có đưa cô vào danh sách đen nha
Đột nhiên nghĩ một điểm này khiến cho được khích lệ hơn rất nhiều, trở về phòng suy nghĩ một lúc rồi gởi một cái tin nhắn ngắn "Học trưởng, sao anh không nhận điện thoại của em vậy?"
Bên trong một phòng khách được bố trí rất đơn giản.
Trong thư phòng, bàn sách lớn và hai tủ sách chiếm phần lớn không gian, đèn bàn sáng rực, chiếc điện thoại di động trên bàn phát ra mấy tiếng ông ông ông.
Tầm mắt của Trình Nghiễn Ninh dời lên trên sách giáo khoa , không để ý nó.
Tiếng chuông điện thoại di động vang lên một hồi lâu, tới gần lúc rạng sáng, anh tiện tay quăng quyển sách đi, cầm điện thoại di động lên tắt đèn đi về phòng ngủ.
"Học trưởng, sao anh không nhận điện thoại của em vậy?"
"Em là Chân Chân."
"Cái này chính là số điện thoại của ta, lúc nào cũng chào mừng anh đến quấy rầy em nga."
"Mười một giờ rưỡi, có phải anh đã ngủ rồi hay không?"
"Thật là mệt, ngày mai gặp."
"Ngủ ngon."
Một chuỗi dài tin nhắn ngắn, sau còn có một cái tin nhắn hình.
Trong hình, cô gái mặc một bộ đồ ngủ tay ngắn nghiêng đầu cười, đuôi ngựa có chút rối, mấy lọn tóc trên gương mặt rủ xuống, làm lộ ra làn da trắng nõn mịn màng của cô.
Trình Nghiễn Ninh kiềm chế xóa bỏ mấy tin nhắn này, đặt đồng hồ báo thức, rồi tiện tay đặt chiếc điện thoại di động lên đầu giường.
1 Tiểu Minh Châu thật thật giả giả
Sau khi tập thể dục buổi sáng xong, bọn học sinh kết thành đoàn trở về lớp học của mình.
Tiết Phi nhớ tới chuyện hôm qua, vừa đi vào phòng học vừa hỏi Trình Nghiễn Ninh đang ở phía trước " Này, tối hôm qua Tiểu Trân Châu không quấy rầy cậu chứ ?"
Trình Nghiễn Ninh lạnh nhạt nhìn anh ta một cái.
Bả vai của Tiết Phi lập tức rủ xuống, làm bộ tội nghiệp nói "Mình cũng không còn cách nào a, em ấy kéo mình không để cho mình vào phòng học, cậu cũng không phải là không nhìn thấy. Thế nhưng mình thật sự đã đọc rất nhanh, hơn nữa con số cuối cùng cũng nói sai luôn, em ấy chắc chắn không nhớ được đâu "
"Không có."
". . . Hả?"
Tiết Phi nhìn Trình Nghiễn Ninh đã đi xa sững sốt một lúc.
Khang Kiến Bình ở bên cạnh vỗ vỗ cánh tay anh ta, cười nói "Cô bé kia vừa nhìn thì đã biết là một người không có định tính xác định tính chất của vấn đề rồi, cậu nói sai con số cuối thì sao em ấy có thể gọi điện thoại được chứ?"
Tiết Phi suy nghĩ một chút cũng thở phào cười nói "Cũng đúng."
Hai người đuổi kịp Trình Nghiễn Ninh, cùng đi vào phòng học.
Ngoài ý muốn, hai người vừa vào phòng học đã nhìn thấy Chân Minh Châu đang ngồi chống cằm ở bên cạnh Trình Nghiễn Ninh , cười híp mắt hỏi anh "Học trưởng, tối hôm qua anh mấy giờ ngủ vậy?"
Tiết Phi + Khang Kiến Bình ". . ."
Tiết đọc sớm ở Nhất Trung không có giáo viên trông chừng, hoàn toàn tự giác, bởi vì phòng học của học sinh có nhiều người, cho nên phần lớn đều sẽ đọc sách ở sân vận động hoặc là những địa phương khác, cho dù như vậy thì trong phòng học của lớp mười hai ban một vẫn có mười mấy học sinh đang ngồi, giờ phút này ai cũng đều không tâm trạng đọc sách, mọi ánh mắt đều đặt lên trên người của Chân Minh Châu .
Đọc sớm có nghĩa là đọc vào buổi sáng, có thể đọc thầm hoặc đọc to. Nhưng tốt nhất là đọc to, đọc vào buổi sáng rất tốt cho trí nhớ, đọc sách giáo khoa, ghi chú hoặc báo, tạp chí. Hầu hết các trường sử dụng đọc sớm như một nhiệm vụ nghiên cứu vào buổi sáng, thường đòi hỏi phải đọc mở và yêu cầu phải đọc sách một cách gọn gàng vì lý do quản lý .
Cô gái này đã trở thành tiêu điểm của mọi người rồi.
Hai người trố mắt nhìn nhau, cố nín cười trở vào chỗ ngồi của mình, sau đó lại nhìn thấy Trình Nghiễn Ninh rút một quyển sách từ trên bàn của mình, sau đó trực tiếp đi ra ngoài.
Anh vừa đi thì Chân Minh Châu đã vội vàng đuổi theo.
Trong sân trường toàn người, Trình Nghiễn Ninh lại không tìm được chỗ nào yên tĩnh, sau khi đi ra ngoài được mấy phút thì sắc mặt càng lạnh hơn, xoay người đi thẳng về phòng học.
Anh ngồi vào vị trí của mình, Chân Minh Châu cũng ngồi ở bên cạnh anh, anh cũng không để ý tới cô, cô cũng không giận, gục xuống bàn vẫn cười híp mắt hỏi "Anh không xóa hình của em chứ ?"
Trình Nghiễn Ninh làm như không nghe thấy.
Chân Minh Châu lại sáp tới bên cạnh anh, sau đó thay một bộ mặt ủy khuất "Học trưởng anh nói chuyện đi mà."
Cô đã quen lăn lộn ở trường học rồi, khi đi học cũng không có khuôn phép, chẳng qua tính tình lại không giống với những người thích cố tình quấy rối, đơn giản là chỉ thích thu hút sự chú ý của người khác mà thôi. Cô vô pháp vô thiên nhưng lại không vô ý thức, trong giờ học tìm người nói chuyện sẽ còn chú ý hạ thấp giọng để không ảnh hưởng đến người khác.
Cho nên lúc này, cô nằm ở bên cạnh Trình Nghiễn Ninh nói nhỏ, bất luận nói cái gì thi người khác cũng không nghe rõ.
Chậm rãi trong phòng học lại vang lên tiếng đọc sách thật thấp .
Động tĩnh này khiến cho Chân Minh Châu sững sốt một lúc, cô khoanh tay gục xuống bàn, thở dài nói "Các học bá đọc sách đều dùng âm điệu thấp như vậy sao, lớp của chúng em mỗi một người đều tựa như một cái loa vậy. . ."
Trình Nghiễn Ninh nhìn cô một cái "Em xong chưa?"
"Chịu nói chuyện với em rồi hả?"
Trình Nghiễn Ninh mặt lạnh, tiếp tục không nói gì.
⬅ Trước Tiếp ➡