"..." Trước cửa yên lặng mấy giây, Lý Thành Công quay đầu trông thấy đầu vai nhỏ gầy của nữ sinh, bất khả tư nghị hỏi "Móa, cô cũng đem cậu đuổi ra ngoài sao ?"
Nhạc Linh San cúi đầu, căn bản không để ý tới anh ấy.
Lý Thành Công "..."
Một màn này khiến cho hai người bên cạnh nhất thời tức cười, Chân Minh Châu nhìn bộ dạng ngơ ngác của Lý Thành Công, hới dò xét nhìn Nhạc Linh San, an ủi nói "Diệt Tuyệt là đang thời kỳ mãn kinh, không cần bận tâm đâụ"
Nhạc Linh San như cũ không ngẩng đầu, thấp giọng nói "Lần đầu tiên."
"A ?" Ba người cái gì cũng không quan tâm lại sửng sốt một chút, rất nhanh cũng kịp phản ứng, con gái người ta đây là là lần đầu trong đời bị đuổi khỏi phòng học mà phạt đứng.
Lý Thành Công có lòng tốt mà làm ra hai lần chuyện xấu, đang muốn giải thích, lại nghe thấy tiếng nói đầy ẩn nhẫn của nữ sinh đứng bên cạnh "Lý Thành Công cậu về sau đừng giúp mình."
Lý Thành Công bị điểm tên "..."
Anh ấy nhìn hai người đồng bọn đứng bên cạnh mà cầu cứu, lại phát hiện Chân Minh Châu cùng Tần Viễn căn bản không có ý định tiếp tục nói giúp anh ấy. Không chỉ có không có giúp anh ấy, hai người thậm chí đều không có kiên nhẫn đứng, cùng nhau cho anh ấy một ấy mắt thương cảm nhưng không thể giúp được gì, rồi cất bước đi.
Anh ấy vội vàng quay đầu hướng Nhạc Linh San "Viễn ca cùng Chân Chân đi rồi, chúng ta cũng đi thôi, đừng đứng, đứng nơi này giống như đứa ngốc vậy."
Nhạc Linh San vẫn là không nói chuyện, chỉ lắc đầụ
Lý Thành Công khó chịu muốn chết, cố nhẫn nại rồi rống lên "Coi như mình sai rồi có được hay không, về sau trên lớp học không nói giúp cậu nữa, đừng tức giận a, đi thôi."
"Mình còn muốn nghe giảng bài, cậu đi đi, không cần phải để ý đến mình."
"... Nghe giảng bài ?" Lý Thành Công không thể hiểu được tinh thần ham học hỏi của một học sinh tốt, đưa tay gãi gãi đầu, vừa than thở lại muốn khuyên, đột nhiên nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng hô đầy tức giận của Diêm Chính "Tần Viễn, Chân Minh Châu, hai người các em không lên lớp mà đi đâu vậy hả ?"
"Ngọa tào " Anh ấy cực nhanh chạy đến ghé vào trên lan can, mà nhìn xuống.
– 1
Dưới lầu, phía bên hàng cây trắc bách diệp.
Diêm Chính sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Tần Viễn cùng Chân Minh Châu, biết rõ còn cố hỏi "Đang giờ lên lớp, hai cô cậu là muốn đi đâu?"
Không ai lên tiếng.
Hai người sau khi thức đêm nên sức chiến đấu đã bị giảm mạnh, đều không muốn trả lời với ông.
Diêm chủ nhiệm bị xem nhẹ nên sắc mặt càng kém, nhìn chằm chằm hai người mấy giây, chắc chắn hỏi "Buổi tối hôm qua đi lên mạng sao ?"
Vẫn là không ai lên tiếng.
Lần này Diêm chủ nhiệm cơn giận bùng lên, hai tay chắp sau lưng cười lạnh vài tiếng, lau trán nói "Không muốn nói chuyện phải không , được, đứng ngay cửa phòng làm việc cho tôi, tôi không tin, trị không được tật xấu này của các em "
Ông vừa dứt lời, Tần Viễn nhìn Chân Minh Châu, cất bước đi tới.
Đi theo phía sau ông, đứng ngay cửa phóng chính giáo.
Hai đứa ranh con phối hợp lại nghe lời, Diêm Chính nhất thời không có cách nào để trút giận, nhìn chằm chằm hai người mấy phút, tiến vào văn phòng.
Ông đi vào trong, hai người đứng ngoài cửa lập tức thở dài một hơi, Tần Viễn cúi đầu nghĩ, thấp giọng hỏi Chân Minh Châu "Có đứng không?"
"Buồn ngủ chết được..."
"Vậy thì đứng cái cọng lông gì, về thôi."
"Bây giờ sao ?" Chân Minh Châu nghĩ, "Cách giờ tan học buổi trưa cũng còn tận hai tiết học đó."
Tần Viễn ngáp một cái cười một tiếng "Leo tường ra ngoài được, dù sao hôm nay cũng thứ sáu, có chuyện gì thì thứ hai lại nói."
Chân Minh Châu quay đầu nhìn cậu, nghĩ thầm cứ như vậy mà đứng thì không biết bao lâu đâu, gật gật đầu nhếch miệng cười lên "Vậy được, coi như sớm nghỉ."
Cô vừa mới nói xong, bị Tần Viễn lôi kéo cực nhanh hướng phía sân trường mà chạy.
Lớp 12 1.
Một cô gái từ trong cửa sổ nhìn ra chuyển động nhỏ ở ngoài mà nhỏ giọng cảm khái "Khó trách được xưng là hot boy lớp 10, Tần Viễn này dáng dấp thật là phong nhã a."
"Nghe nói ba là một người lãnh đạo trong thành phố." Một nữ sinh khác quay đầu cùng tám chuyện.
Nữ sinh bắt chuyện trước hiển nhiên là không biết được chuyện này, sững sờ một chút, ngoài ý muốn nói "Chẳng trách, cảm giác Diêm chủ nhiệm muốn bắt bọn họ đều không có cách nào."
"Ai nói không phải đâu, đó đều là con nhà giàu, điểm số cao đều là dệt hoa trên gấm, kém chút cũng không sao, trong nhà có quyền thế, chỉ cần vậy thôi thì cũng đã xài không hết rồi, chúng ta sau khi tốt nghiệp phải cực khổ tìm việc làm, người ta làm gì có chuyện phải nghĩ đến những thứ này..."
"Ông trời thật không công bằng a."
"Trên đời có thể có mấy người có vận mệnh tốt như Chân Minh Châu? Minh Châu à, đã nghe một chút cái tên này, hòn ngọc quý trên tay, nghe nói là trong nhà rất được chiều chuộng. Bằng không sao có thể có tính cách ngang ngược vậy chứ ? Lớn lên lại rất xinh đẹp nữa, đến trường đều có dạng công tử như Tần Viễn che chở một bước cũng không rồi..."
"Xuỵt "
Hai nữ sinh quay mặt nhìn nhau, vô thức, đều bất động thanh sắc nhìn thoáng qua Trình Nghiễn Ninh ngồi phía saụ
Bất tri bất giác người bị nhắc đến chính là Chân Minh Châu đang theo đuổi vị lớp trưởng này, khó tránh khỏi có chút ảo não chính mình lắm miệng, nhưng, mắt thấy trên gương mặt tuấn tú của người con trai ấy lại không có một chút biểu cảm nào goi là bị tác động, khiến cho họ thỡ phào một hơi.
Nữ sinh thu lại ánh mắt, yên lặng lại.
Trong phòng học vang vọng tiếng giảng bài dịu dàng của giáo viên.
Ngón tay thon dài của Trình Nghiễn Ninh đang cầm bút, nguyên bản động tác cầm bút hơi có chút ngừng lại, ngòi bút đâm mạnh trên trang giấy, thành một chấm đen nhỏ.
Buổi chiều, vừa qua bảy giờ.
Nam Hồ . Tử Kim Viên.
Chân Văn từ ghế sau bước xuống xe, một tay cầm chiếc cặp công văn màu đen, một tay cầm điện thoại hướng trong nhà đi tới, cười liên tục nói "Được rồi được rồi. Chuyện của con cái tôi đã biết rồi, nhất định quản giáo thật tốt. Ai, thầy cứ yên tâm đi, được chứ..."
Nhẫn nại nghe xong Mã Bình Xuyên ở đầu kia điện thoại nói chuyện, ông nắm chặt điện thoại, đưa tay xoa xoa chân mày, tức giận thở dài một hơi, cất bước vào nhà.
"Trở về rồi sao?" Nghe được tiếng động Dương Lam bước đến nhập lấy chiếc cặp công văn từ tay của ông, dịu dàng cười nói, "Hôm nay sao lại sớm vậy, hai đứa nhỏ cũng vừa về đến, vừa vặn đang chuẩn bị ăn cơm."
Chân Văn cúi người đổi giày, thuận miệng hỏi "Minh Châu cũng về rồi?"
"Về rồi, là lão Lý đón về."
"Hừ." Chân Văn liếc nhìn bà ta một cái, trực tiếp hướng trong phòng khách đi tới, ngước mắt liền nhìn thấy Chân Minh Châu cuộn tròn lấy hai chân ngồi xếp bằng ở trên ghế sa lon trong phòng khách, một bên cắn hạt dưa một bên say sưa xem TV, nghe thấy ông trở về, thậm chí ngay cả mí mắt cũng không ngẩng một chút.
– 2
"Ba " Chân Văn cầm lấy điều khiển tắt ti vi, đứng tại một bên ghế so pha, từ trên cao nhìn xuống hỏi, "Xế chiều hôm nay con đi đâu ?"
Chân Minh Châu ngẩng đầu nhìn ông "Cái gì mà đi đâu, không phải là đang ở trường sao ?"
Chân Văn lười cùng cô tranh luận, tức giận nói "Chủ nhiệm của con cũng đã gọi điện thoại cho ba rồi, cảm giác trốn học một ngày như thế nào?"
"Ngô." Chân Minh Châu nhìn cách đó không xa Dương Lam bộ dáng cười mỉm mỉm, lập tức từ trên ghế salon nhảy dựng lên, nắm lấy cánh tay của Chân Văn, ngửa đầu ủy khuất hề hề nói, "Cái này không thể trách con à. Con chỉ là tiết trước vừa đi vệ sinh, đến muộn mấy phút mà thôi. Thầy dạy số học không cho con vào phòng học còn bắt con phạt đứng. Lúc đầu con cũng không muốn cúp học a, kết quả là một chưa hết một tiết học thì Tần Viễn cũng bị đuổi ra ngoài, tại cậu ấy không muốn lên lớp học nên đã rủ con đi chơi, con không có cách nào từ chối a..."
"Tần Viễn?" Chân Văn sững sờ một chút, hỏi, "Con của thư ký Tần?"
"Đúng đúng đúng, là cậu ấy đấy." Chân Minh Châu gật đầu như giã tỏi.