⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người đều ca ngợi học sinh giỏi
Ven đường, quán mì sợi Lan Châụ
Vị trí sát cửa sổ, bốn người ngồi bên cạnh ba cảnh sát, trong đó có một nam một nữ lớn tuổi mặc cảnh phục, một người khác trẻ hơn mặc quần áo bình thường. Mắt nhìn ra cửa sổ thấy ba nam sinh như ba cây ngô đồng, người đàn ông mặc cảnh phục thu hồi tầm mắt trước, cầm hai nhánh tỏi trên bàn bắt đầu bóc.
Ngay sau đó, nữ nhân trung niên mặc cảnh phục cũng thu hồi ánh mắt, phát ra một tiếng thở dài.
Cảng sát trung niên đang bóc tỏi dừng lại, ông ta nhướng mày, nghĩ mở miệng hỏi “Vạn Tùy Tâm kia bị phán mấy năm tù?”
“5 năm bảy tháng.” Nữ cảnh sát trung niên nói.
Cảnh sát nam kia a một tiếng, như suy nghĩ gì “Sang năm là thi đại học rồi đi.”
“Qua tháng tư.” Người phụ nữ trả lời một tiếng, lại bổ sung, “Nghe nói biểu hiện của bà ấy bên trong không tệ lắm, mong là sau khi ra có thể làm người lần nữa.”
Bà nói xong nhìn người đàn ông mặc quần áo bình thường ánh mât nghi ngờ, liền chủ động giải thích nói “Vạn Tùy Tâm là mẹ của Trình Nghiên Ninh, bị tù 5 năm bù tội gây thương tích.”
“Trình Nghiên Ninh?”
Người đàn ông trẻ tuổi mặc quần áo bình thường là người mới đến từ trại huấn luyện, bằng cấp rất cao, không đến ba mươi đã là tiến sĩ, nghiêng về phong cách Tây nên rất hiểu tân lý tội phạm. Hai người trung niên đều là người có lai lịch, đối với anh ta vẫn rất khách khí, nghe thấy giọng của anh ngạc nhiên rõ ràng, nữ cảnh sát lập tức mở máy hát ra.
“Nói Vạn Tùy Tâm đúng là uổng cho người làm mẹ, 5 năm trước bà ta đâm bị thương chính là con trai ruột của mình. Tiểu Ninh này cũng thật xui xẻo, sinh ra trong gia đình như vậy. Cha nó chết sớm trong nhà không ai quan tâm, ở nhà cũ cùng một đám thanh niên lêu lổng, mấy năm trước vui chơi rồi bỏ đi. Chơi rất nhiều, một người trẻ tuổi và một bà góa chồng, hai người ở với nhau không lâu, sinh được một bé trai trắng nõn. Theo lý thuyết cuộc sống đi theo quỹ đạo bình thường, nhưng có điểu xảy ra với hai vợ chồng kia, đứa bé nhỏ vậy đã làm vỡ mấy món đồ, ồn đến hàng xóm sống không yên. Đứa bé Tiểu Ninh này sáu hay bảy tuổi gì đó đã mất tích ngoài ý muốn. Sống không thấy người chết không thấy xác. Mẹ nó càng không ổn, cuộc sống hàng ngày không nói, hút thuốc uống rượu chơi mạt chược, ăn nhậu chơi gái cờ bạc đều đã làm, ở nhà còn đánh đập, cậu có gặp qua người mẹ nào nhẫn tâm như vậy chưa?” Cảnh sát nữ nói xong liền tức giận, một hơi không dừng, sau đấy cầm chén trà trên bàn uống một ngụm.
Người đàn ông trẻ tuổi quần áo bình thường, như nghĩ gì nói “Hoàn cảnh gia đình như vậy, không dính chút nào lên người nam sinh, các phương diện khác còn rất ưu tú.”
“Còn không phải sao?” Nữ cảnh sát than một tiếng, “Nếu không sao có thể đau lòng cho nó chứ. Chuyện năm đó, toàn bộ người trong thành phố đều muốn Vạn Tùy Tâm ở tù cả đời.”
“Khoa trương như vậy?”
“Khoa trương chỗ nào chứ?” Nữ cảnh sát vui mừng cười nói, “Án tử chính là tay tôi làm. Anh không biết, Tiểu Ninh lớn lên rất ưu tú, lớn kên trắng đẹp còn không nói, trong học tập và các phương diện khác đều không làm người khác lo lắng, tình huống trong nhà như vậy, trên đường đi gặp bà lão còn dừng lại giúp đỡ.”
“Người mẹ kia của nó là đáng bị phỉ nhổ.”
“Cũng không phải, thiện ác đều có báo. Án này có thể thuận lợi thi hành, may mắn thằng bé Tiểu Ninh này không lo cho mẹ nó, ở nhà lắp cameras.”
“…… Cái gì?” Người đàn ông trẻ tuổi mặc quần áo bình thường sửng sốt, cả người ngồi thẳng.
Người trẻ tuổi mặc quần áo bình thường được cấp trên phái xuống vẫn luôn bình tĩnh, khuôn mặt đột nhiên tái nhợt, con ngươi sáng lên ánh sáng khiếp sợ.
Nữ cảnh sát nao nao, giải thích “Lúc ấy thằng bé nói, sau khi cha nó mất mẹ nó tinh thần thất thường, trong nhà không ai chăm sóc nó không yên tâm, cho nên lắp cameras.”
Người trẻ tuổi mặc quần áo bình thường a một tiếng, hơi hơi nhíu mày, trầm mặc không nói chuyện.
Nữ cảnh sát bổ sung nói “Chỉ lắp một cái ở phòng khách.”
“Sau đó?” Người đàn ông trẻ tuổi quần áo bình thường giống đi đột nhiên hứng thú, ngước mắt lên, tiếp tục hỏi.
Người đàn ông trung niên trầm mặc một lúc lâu, nghe đến câu sau nói tiếp “Vạn Tùy Tâm phán tù hơn 5 năm, Trình Nghiên Ninh ở bệnh viện hơn một tháng. Sau khi xuất viện không lâu, bên trên lấy chỗ của nhà họ cải tạo, phá đi toàn bộ, xây thành trung tâm vận chuyển hành khách bây giờ.”
Nữ cảnh sát thở dài nói “Vận mệnh của thằng bé lớn lên cũng thay đổi nhiềụ Tuy lúc ấy nó chưa 13 tuổi, nhưng những người trong Tổ Dân Phố đều đau hắn, hợp tác mua nhà mới cho nó dưới tên nó, vậy cũng coi như nhờ họa được phúc, bỉ cực thái lai.”
Từ nhỏ gia đình rách nát, tám tuổi cha đã mất tích, mười hai tuổi mẹ vào tù, lớn lên hưởng khoản bồi thường bất đông sản lên đến trăm vạn, lắc mình thay đổi một thế hệ, cố tình, người này còn ngồi vững ở trường học An An, là học sinh xuất sắc được nhiều người hâm mộ.
Thật là thú vị ……
Trong mắt người đàn ông trẻ tuổi kia ánh lên ý cười, chưa nói một lời.
“Mời dùng.” Lúc này phục vụ mang mì lên, ba người đang nói chuyện bất ngờ bị đánh gãy. Một lát sau, ăn xong bát nhỏ người đàn ông mặc quần áo bình thường hỏi, “Vậy cha nó đâu, mười năm cũng không có một chút tin tức?”
“Ừ, sống không thấy người chết không thấy xác, báo mất tích đi.” Nam cảnh sát cắn một miếng tỏi, lớn giọng trả lời.
Nữ cảnh sát dừng đũa, tức giận nói “Cái xã hội cặn bã này, mất một người, ai mặc kệ nó, không tin tức chính là tin tốt.”
An Thành là điển hình của thành thị phương Bắc, dân bản xứ trong xương cốt mang theo ngay thẳng hung hãn.
Hai người cảnh sát lớn tuổi nói xong, ăn mì, mồm to ăn canh, đương nhiên cảm thấy bây giờ đã rất tốt, vui sướng.
Người đàn ông trẻ tuổi quần áo bình thường, nhịn không được lại nghĩ “Đúng là có ý tứ.”
1
Chẳng qua lúc ăn cơm bữa trưa, Trình Nghiễn Ninh lớp 12 1,tin tức thấy việc nghĩa mà xả thân cứu được một nữ sinh bị cướp liền qua sự truyền miệng của giáo viên học sinh trong trường đã dẫn đến xôn xao, mọi người đều biết.
Trình Nghiễn Ninh cảm thấy trong này là có phần cố tình của lãnh đạo trường học, cho nên cũng không để ý lắm.
Sau khi ăn cơm xong, anh cùng Tiết Phi, Khang Kiến Bình cùng nhau về ký túc xá nam nghỉ ngơi một chút, cách giờ học buổi chiều cũng hơn nữa tiếng, liền cùng hướng phía trong phòng học đi đến.
Xa xa, một bóng người ghé người trên cửa sổ lớp học của họ nhìn quanh.
Hôm nay Chân Minh Châu không có mặc đồng phục cũng không có mặc váy, phía trên chỉ là một chiếc áo tay ngắn kiểu chữ, ngắn tay là có viền lá sen, giống như là gợn sóng quấn trên cánh tay trắng nõn của cô, cánh tay trái của cô từ khuỷu tay tới bàn tay toàn bộ đều đặt ở trên cửa sổ kiếng, nhìn qua mặc dù là tinh tế xinh đẹp, nhưng vẫn sống giống cái càng của con tôm hùm. Phía dưới chiếc áo tay ngắn được phối chiếc quần có màu đen bút chì, ống quần bao lấy hai hai chân dài thẳng mà tinh tế, lúc này mũi chân cô hơi nhón nhón, động tác nhỏ ấy đã biểu lộ sự vui vẻ trong cô, dường như chỉ trong chốc lát, liền có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của người khác.
Bước chân của ba người Trình Nghiễn Ninh đều có hơi ngừng một chút.
Tiết Phi nhìn bóng lưng của cô gái, hài hước nhìn về phía Trình Nghiễn Ninh.
Anh ấy cảm thấy tiểu học muội này thật là rất thú vị, nếu không phải việc học quan trọng hơn, anh ấy cũng muốn theo đuổi. Dù sao, có thể có một cô bạn gái tính cách hoạt bát dễ thương, vừa xinh đẹp, thế thì cuộc sống khô khan, đều có thể có rất nhiều thú vị. Bởi vì không biết được cô lại chuẩn bị những chiêu trò mới gì chờ mình, mỗi phút mỗi giây đó, đều sẽ cảm thấy hiếu kỳ cùng ngạc nhiên.
Nhưng hiển nhiên, trong vấn đề này, Trình Nghiễn Ninh cũng không có cùng anh ấy có chung nhận thức. Ánh mắt của anh chỉ nhìn một chốc, rất nhanh liền thu hồi lại, không chớp mắt hướng phía phòng học đi tới.
"Ai ai ai nannan "
Chân Minh Châu ở trước cửa phòng học ngăn cản anh, khuôn mặt nhỏ cười tươi như một đóa hoa.
Thật kỳ diệu a
Tối hôm qua cô nhìn bóng lưng của anh còn cảm thấy rất đẹp trai, trên đường về nhà anh liền giống như một anh hùng thấy việc nghĩa mà xả thân cứu giúp. Đây là điều mà cô cảm thấy vô cùng thích, có thể thấy được hai người bọn họ tại một số phương diện vẫn là rất giống nhau Suy nghĩ này khiến cho cô cảm thấy rất vui vẻ, lúc cơm còn chưa có ăn xong, cô đã bắt đầu suy nghĩ làm sao biểu đạt.
Nghĩ đến việc như thế nào biểu thị bạn học Minh Châu tâm tình đắc ý, giơ tay đưa túi nhựa trong tay qua đó, nụ cười như hoa nói "Đây là nước cam, cái này là mời anh."
Trình Nghiễn Ninh "..."
Tiểu nha đầu ngay trước mắt vẫn chưa tới một mét sáu năm, đôi mắt của anh rủ nhẹ xuống đem tất cả biểu cảm của cô thu vào mắt. Chân Minh Châu có một đôi mắt đen láy trong trẻo như ánh trăng, đôi mắt này dường như chưa từng bị nhiễm bẩn bởi bất cứ thứ gì trên đời này, chỉ cần nhìn thoáng qua, liền có thể trực tiếp thấu được đáy lòng của cô.
Không khí yên tĩnh một giây, anh không có nhận lấy đồ vật, mà cất bước bỏ đi.
"Không cho phép đi " Chân Minh Châu bước một bước lớn, đúng chặn ngay tại giữa cửa.
Khang Kiến Bình và Tiết Phi đứng ở hai bên Trình Nghiễn Ninh mà liếc nhìn nhau, giống như là đã bàn trước vậy, trước sau từ hai bên trái phải của cô mà bước qua, thoải mái mà tiến vào lớp học.
"Phốc, ha ha ha nannan "
Mắt thấy hết tất cả, trong phòng học một trận cười vang.
Chân Minh Châu tức giận, cho dù phát bản thân mình quá nhỏ con căn bản không ngăn được cửa cũng không chịu rút lui, nàng duy trì tư thế hai chân chặn ngang cửa, cứ như vậy mà quay đầu lại, phồng má thở phì phò hô "Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười chứ? Cũng đều là học sinh giỏi mà, bộ chưa tùng trải qua việc này sao."
Nhóm học bá lớp 12 1 chưa từng trải qua việc này "Phốc, ha ha ha ha ha nannan "
Học sinh giỏi cùng với việc từng trải thì có liên quan gì tới nhau sao?
Tư duy logic của cô gái này thật không ổn a.
Bất quá, Chân Minh Châu cũng không quan tâm tới cái gì là Logic hay phi Logic. Cô coi trọng ai cô liền muốn theo đuổi người đó, chỉ chú trọng việc mình muốn làm, thích hay ghét đều biểu hiện ra ngoài, đi thẳng vấn đề không vòng vo. Cô chính là trải qua như vậy trong mấy mươi năm qua, trong nhà thì có ba dung túng, trong trường học cũng chỉ có hồ bằng cẩu hữu che chở, đã quen việc hành xử ngang ngược, căn bản là chưa từng trải qua tư vị muốn mà không được.
⬅ Trước Tiếp ➡