“Phụt,” Tống Tương Tương bật cười một tiếng, ôm bụng không chút khách khí chọc thủng chân tướng, “Chắc là học thần tính tình không tốt như bạn học Nhạc.”
Chân Minh Châu nghĩ đến mặt lạnh của nam sinh lúc ăn cơm trưa, cảm thấy cô có rất nhiều cách.
Vậy làm sao bây giờ?
Nếu không, ép buộc?
Nhưng mà bây giờ cô đã ép lắm rồi. Cô suy nghĩ miên man, đột nhiên nghĩ đến một màn kia, thấp giọng hỏi Tống Tương Tương “Này, hỏi cậu chuyện này. Phan Dịch kia, không phải cậu nói đuôi mắt anh có nốt ruồi sao? Ở đâu?”
“…… Cái gì?” Tống Tương Tương có chút ngốc.
“Nốt ruồi đó, ở đâu?”
Tống Tương Tương như lọt vào trong sương mù, nhưng vẫn theo bản năng nâng tay phải lên, chỉ lên đuôi mắt mình “Ở này, làm sao vậy?”
Chân Minh Châu à một tiếng, nằm lên bàn “Không sao cả, tùy tiện hỏi hỏi.”
Cô cẩn thận nhớ lại một chút, cảm thấy người đẹp trai đánh nhau kia cũng có nốt ruồi như vậy, không khác với vị trí Tống Tương Tương chỉ.
Nhưng, trên đời này có chuyện trùng hợp như vậy sao?
Cô cẩn thận nghĩ, cảm thấy anh chàng đẹp trai kia lớn lên rất đẹp, nhưng cuộc sống quá kém, quá cặn bã
Đừng nói tránh để Tống Tương Tương phiền não.
“Reng reng reng……”
Tiếng chuông báo giơg tự học buổi tối đã kết thúc, trong phòng học truyền đến một mảnh tiếng hoan hô.
Tần Viễn từ bàn sau tổ hai tiến lên cùng cô, dừng ở bàn bên cạnh Tống Tương Tương, hướng Chân Minh Châu ngồi bên trong cười nói “Về trước đây.”
“Tạm biệt.” Chân Minh Châu vẫy vẫy tay, cũng không ngẩng đầu lên.
Tần Viễn nhìn thấy cô nghiêm túc viết gì đó trên vở, bước chân dừng lại, thò lại gần hỏi “Viết cái gì vậy? Nghiêm túc thế.”
Chân Minh Châu lấy tay che giấy, ngửa đầu cười tủm tỉm “Kiểm điểm đó, cậu không viết sao?”
“Để ông Từ làm.”
“Mẹ nó, sao anh Viễn không nói sớm ” Lý Thành Công nhảy tới chỗ của Tần Viễn khi nào không biết, quay đầu về hướng Từ Mộng Trạch, ở xa gọi, “Tiểu Mộng, viết kiểm điểm nhiều một chút nha Nội dung số lượng từ tùy tiện, mình rất dễ nói chuyện.”
Từ Mộng Trạch đeo cặp sách đi trên đường nhỏ, nghe vậy không nói câu nào, thuận tay cầm lấy quyển sách trên bàn.
Lý Thành Công lập tức nhảy lên ghế “Tiểu Mộng cậu nặng bên này nhẹ bên kia ”
Từ Mộng Trạch thu tay, đẩy đẩy mắt kính, vẻ mặt mình chính là nặng bên này nhẹ bên kia đó thì sao, trực tiếp đi theo mấy nam sinh đang cười nói ra khỏi cửa.
Mắt nhìn anh tuyệt tình ra phòng học, Lý Thành Công lập tức quay đầu, thảm thương nhìn Tần Viễn lên án “Anh Viễn cậu ấy bắt nạt em."
Tần Viễn vỗ vỗ bả vai anh “Không sao, sáng mai anh cho cậụ”
Lý Thành Công trừng lớn mắt “Thật sao?”
“Cậu cảm thấy có khả năng sao? Anh bạn trẻ.” Tần Viễn thở dài dừng một chút, nghiêm trang dạy dỗ, “Hai Mập cậu đi xuống như vậy không được, cậu tốt xấu cũng đứng thứ hai cả lớp, Chân Chân đứng thứ ba cả lớp còn tự mình viết, cậu nhất định có thể, anh Viễn tin cậụ”
Lý Thành Công “……”
Anh oan ức nhìn Tần Viênc ra khỏi cửa, vẻ mặt thâm cừu đại hận nhìn Chân Mịn Châu, nhìn về phía Dư Minh An đang dọn đồ trước mặt cô, đổi gương mặt tươi cười nói “Bạn họ Dư giúp tôi chút đi.”
Dư Minh An sửng sốt, còn chưa kịp nói gì, nghe thấy tiếng mắng của Chân Minh Châu phía sau “Lý Thất Bại cậu cút xéo cho tôi, sai khiến ai vậy?”
Lý Thành Công không dám tin mà nhìn Chân Minh Châu một cái “Mẹ nó, Chân Chân có gian tình à.”
Một quyển sách của Chân Minh Châu ném qua, bị Lý Thành Công một phen lấy được, cô sửng sốt, nhảy lên bàn khoa tay múa chân quyền cước với anh, dáng vẻ giương nanh múa vuốt như con tôm hùm lớn. Vì thế, không thể đánh lúc bắt đầu tiết học có thể đánh lúc tan.
Hai người đánh nhau ba ngày một trận đã thành thói quen, cũng không ai quản, tất cả đều tự động tránh ca.
Cuối cùng, chuyện kết thúc khi tài xế nhà Lý Thành Công đi vào.
Em gái, làm tốt lắm
Trong phòng học rốt cuộc yên tĩnh, Tống Tương Tương hữu khí vô lực mà ôm hai quyển sách nằm lên bàn, hỏi Chân Minh Châu “Muốn mình ở lại với cậu một chút hay không?”
Nhóm bọn họ ngẫu nhiên ở lại trường, không ngoài ý muốn tan học đều có tài xế tới đón, Chân Minh Châu có chút đặc biệt, bởi vì mẹ kế của cô có con gái là Chân Minh Hinh học 12, nên tán học muộn hơn họ nửa tiếng, mà chị ta là 12 nên không được về trước, Chân Minh Châu đến chờ chị ta.
Chân Minh Châu tùy ý mà ném hai quyển sách vào cặp, đứng lên nói “Không cần, chúng ta cùng đi, mình chờ dưới tầng.”
“Thật không cần?”
“Ai ya không sao.” Chân Minh Châu đẩy cô ấy ra khỏi phòng học, chẳng để ý nói, “Không phải cậu đến sao, nhanh về nghỉ ngơi đi.”
“Vậy được rồi.” Tống Tương Tương đau bụng kinh, cũng không kiên trì.
Chờ hai người xuống dưới tầng, Chân Minh Châu nhìn cô ấy rời đi, vừa quay đầu Dư Minh An đuổi kịp hoảng sợ, sờ tóc nói “Đột nhiên chạy xuống dọa chết người rồi.”
Dư Minh An là học sinh ở trọ tại trường, vừa khóa cửa xuống dưới, lúc này vẫn đang cầm chìa khóa phòng học trên tay, anh mặc áo đồng phục ngắn tay sạch sẽ và quần dàu, dưới ánh đèn đường thấy gương mặt anh hơi ửng đỏ lên, thanh tú đoan chính, cười lộ ra răng nanh “Vừa rồi cảm ơn nha.”
Chân Minh Châu sửng sốt, xua xua tay nói “Ai không có việc gì đâu, không cần cảm ơn. Con người Lý Thành Công là như vậy, đê tiện, không cần để ý đến cậu ấy."
Tuy miệng mắng chửi người ta đê tiện, nhưng lúc nói trong mắt cô vẫn đầy ý cười, gương mặt lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ, cùng đôi mắt lấp lánh tròn xoe, càng thêm đáng yêu, giống như một con mèo ngoan.
Dư Minh An nhẹ mím môi một chút, hỏi “Cậu chờ chị cậu sao, muốn mình cùng cậu không?”
“A?” Chân Minh Châu đơ một chút, cười xua tay, “Không cần.”
Dư Minh An à một tiếng, nghĩ nghĩ, lại nói “Cậu việt kiểm điểm ổn không? Muốn mình viết hộ không? Bài mình làm xong rồi.”
Chân Minh Châu xì một tiếng cười “Lần đầu tiên thấy người muốn chủ động viết kiểm điểm hộ. Chuyện vừa rồi nhỏ như hạt vừng, cậu khônh cần để trong lòng.”
Dư Minh An có chút tiếc nuối nhìn cô một cái, ngượng ngùng nói “Mình đi đây.”
“Ngủ ngon.” Chân Minh Châu vẫy vẫy tay, cười nói.
Dư Minh An gật gật đầu “Ngày mai gặp.”
Anh vừa dứt lời, đã thấy Chân Minh Châu chạy xa cô đi về hướng lớp 12 1, đuôi ngựa ở phía sau vung vung, mang chút cảm giác nhảy nhót.
Là bởi vì Trình Nghiên Ninh?
Đột nhiên nghĩ đến chuyênh này làm trong lòng anh cũng có chút bất đâc dĩ, thu hồi ánh mắt, Dư Minh An thở dài đi về hướng ký túc xá.
Chuông tan học lại vang lên lần nữa.
Đại bộ phận học sinh lớp 12 đều ở trọ tại trường, lớp 12 1 cũng không ngoại lệ, tiếng chuông tuy vang lên, nhưng lớp 12 1 tan yên lặng hơn lớp 12 2 nhiều, phải về nhà và thu dọn đồ dùng, rất nhiều học sinh vẫn cắm đầu vào đại dương trí thức.
Chân Minh Châu cách cửa sổ nhìn thoáng qua, phát hiện Trình Nghiên Ninh không ngồi ở chỗ của mình.
Người đâu?
Mày đẹp của cô lập tức nhăn lại, cả khuôn mặt đều dán lên cửa sổ, rất nhanh phát hiện, Trình Nghiên Ninh nghiêng người ngồi trước bàn của Chân Minh Hinh, một tay chỉ vào trang sách, một tay lấy bút, hơi hơi cúi đâu tiện tay giúp chị ta giảng đề.
“Mẹ nó.” Một màn này làm cô nháy mắt đứng thẳng người.