⬅ Trước Tiếp ➡
“Mẹ kiếp muốn chết à ”
“Đến đánh mình đến đánh mình đi ” Lý Thành Công chơi đến rất sung sức, trên màn hình chạy như gấu trúc bay về phương Bắc, giống như được thần giúp, vèo cái đến trung tâm.
“A ” Chân Minh Châu cười lạnh một tiếng, ngồi thẳng người.
Lý Thành Công còn ở đó kêu “Chân Chân,cùng đội cùng chạy đi."
“Bà đây không chạy cùng cậụ” Chân Minh Châu không cho anh nói gì cả, quay trở lại giao diện giọng nói giảm đân, ở trên bàn cầm kẹo que ăn.
Tần Viễn uống một ngụm nước, hỏi cô “Không chơi sao?”
“Ừ, đợi lát nữa chơi.”
Tần Viễn tùy tay mơt giao diện lên, quay đầu hỏi “Ông Từ, cậu kênh nào?”
“Kênh ba.” Từ Mộng Trạch mười ngón tung bay không ngẩng đầu lên, “Đủ người rồi, cậu mời tôi vào phòng, bên này lập tức xong.”
“Được.” Tần Viễn thuận miệng, nghiêng đầu thấy Nhiêu Lệ đang bật QQ lên nói chuyện phiếm, lúc này tập trung gõ bàn phím, vẻ mặt rất khó chịụ
Tần Viễn cười nhạo một tiếng, thu mắt lại.
Chân Minh Châu dựa vào sô pha ăn xong một cái kẹo que, chán chết, lại uống nửa bình nước, nghe thấy Nhiêu Lệ mở miệng hỏi cô “Chân Chân, không gian QQ lớn thế nào vậy?”
Chân Minh Châu ngước mắt nhìn lại, theo tiếng “Mở cả thế giới.”
Nhiêu Lệ “……” Ngồi một hồi lâu, hình như cô phát hiện, trên cơ bản chơi phí rất nhiều tiền, nhát thời mất hứng.
Cô không hỏi lại, Chân Minh Châu cũng không nhiều lời, đứng dậy đi toilet.
Toilet ở tầng hai, cách chỗ bọn họ không xa, rqats nhanh cô nghe thấy tiếng trẻ con bên ngoài, mơ màng nghe thấy chuyện của mấy đứa trẻ hư hỏng, làm người mặt đỏ tim đập mạnh. Nhưng Chân Minh Châu là ai chứ, những việc này chẳng sợ chưa từng trải qua ở đó xem náo nhiệt, nên bước chân cô dừng lại, vẻ mặt không sao cả nghênh ngang đi vào trong.
Phòng vệ sinh ở đây không lớn, ánh đèn tối tăm, bồn rửa tay bên ngoài có chút thấp bé chật chội, tầm mắt cô nhìn qua, đập vào mắt chính là nam sinh ngồi thẳng người, ngày tháng chín, anh ta mặc áo ngắn tay màu đen và quần ieans, mông nở chân dài, vai rộng eo thon, liếc mắt một cái, dáng người rất tuyệt, còn có chút gợi cảm điên cuồng.
Điểm gợi cảm này chủ yếu đến từ eo của anh ta.
Bám lấy vòng eo anh là một đôi chân ngắn và giày sắp rơi xuống, năm ngón chân sơn màu đỏ tươi, giờ phút này, chủ nhân của đôi chân đang văn vẹo ở một góc bồn rửa tay, người vặn thành còn mèo, cánh tay ôm cổ của người đàn ông, cả người nhũn ra phát ra tiếng rên rỉ.
Chân Minh Châu ở trong lòng rủa thầm một tiếng “…… Mẹ nó ”
Cô cho rằng da mặt mình rất dày, không nghĩ tới trên đời này có người có thể làm thay đổi tam quan của cô, làm cô cảm thấy sáng mình ở trường học giống như trẻ con mọi nhà vậy
Trong lúc nhất thời, vào cũng không được, đi cũng không được.
Chân Minh Châu đứng đó một lúc lâu, nữ sinh ơt bồn rửa tay kia đang hôn môi với ánh mắt của cô không so cả, nhưng thật ra nam sinh kia, qua vài giây, tùy tay đẩy nữ sinh ra, không quan tâm quần áo mình lộn xộn, cứ như vậy đứng thẳng quay đầụ
Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Chân Minh Châu lại chửi thầm một tiếng.
Nam sinh này lớn lên rất đẹp trai, đây là loại mang theo chút phóng đãng và dã tính, tóc ngắn húi cua chạm mắt anh, gương mặt sắc bén, làm người nhìn ra ở đuôi có chút mê người, vừa hư hỏng vừa quyến rũ.
“A ” thấy cô nhìn, nam sinh chếch môi, rồi đi.
Chân Minh Châu “……”
Cô đang chửi thầm hoa khổng tước này, nữ sinh trên bồn rửa tay cũng nhảy xuống, lỗ mũi hướng lên trời mà hừ một tiếng rời đi.
Chân Minh Châu lại một lần “……”
Sô pha bị đẩy vang lên một tiếng động.
Tần Viễn quay đầu cười “Đi toilet lâu như vậy, Hai Mập ồn ào muốn đi vớt cậu ra đấy.”
“Cút ” Chân Minh Châu mắng về phía Lý Thành Công, ngồi vào vị trí bật cười, “Vận khí tốt, bên ngoài toilet nhìn thấy một màn……” Hai chữ “Đông cung” phía sau chưa ra ngoài, cô nghe thấy tiếng hét tê tâm phế liệt, “Aaaaaa nannan”
“Gọi hồn à ” Không chút để ý đáp lại tiếng hét truyền đến.
“Trò chơi của mình, tự động tắt máy ”
“Khởi động lại một chút ”
"Không mở đượcnannan”
“Không biết đổi máy à?”
“Đổi đổi cái gì, con mẹ nó còn có câu nào khác hay không. Ông đây đang chơi game đó khoing nghe thấy sao, hàng ngày các người dùng tiền ăn phân ànannan”
“Ăn con mẹ cậu ” Trước đo một giọng nam đến gần, Chân Minh Châu chỉ nghe thấy a một tiếng, cả hội loạn thành một đoàn.
Tần Viễn vừa kéo cô đứng lên, quay đầu lại nhìn thấy nam sinh vừa chửi bậy kia, nhấc chân đá vào bụng người kia làm anh ta ngã về phía Nhiêu Lệ, Nhiêu Lệ a một tiếng nhảy dựng lên, mặt đổi bảy màụ
“Đây là đang ép người, sao?” Nam sinh bị đánh nhếch môi, cười lạnh hỏi.
Trong lúc nhất thời, đám người ở đây giống như người cầm.
Ở đâu gặp qua một đám như vậy?
Đám người Tần Viễn cũng coi như mở rộng tầm mắt, phục hồi tinh thần nhưng đâu còn chút hứng thí nào, rất yên lặng tính tiền đi ra ngoài.
Chủ nhiệm văn của em không hay
“Người bị đánh kia là ai vậy, đúng là trâu bò.” Ngoài cửa, Lý Thành Công cảm thán một tiếng, hưng phấn hỏi Tần Viễn, “Anh Viễn vừa rồi anh thấy hai chân của anh ta không, mẹ nó đúng là đẹp thật, vừa thấy đã biết là luyện ra.”
Tần Viễn “…… Ha ha.”
Anh mặc kệ Hai Mập, quay đầu hỏi Chân Minh Châu “Không bị dọa chứ?”
Chân Minh Châu còn đang suy nghĩ nam sinh bị đánh kia, nói với Tần Viễn một câu không liên quan “Vừa rồi mình đi toilet, anh bị cô gái kia quấn lấy trước bồn rửa tay đoa, trường hợp rất mãnh liệt.”
Tần Viễn “…… Cho nên?”
Anh nhìn dáng vẻ đang suy nghĩ gì đó của Chân Minh Châu, trong lúc nhất thời không biết sao tai lại đỏ, quay đầu khụ một tiếng, áp xuống suy nghĩ miên man trong lòng.
Đi bên cạnh đám người bọn họ, Nhiêu Lệ oqn ức khóc đến mức mắt đỏ hết lên, chậm rãi đi phía saụ Lúc nam sinh kia đánh người, căn bản không ảnh hưởng đến Chân Minh Châu, Tần Viễn lại nghiêng người chắn cho cô ấy trước, còn che hết tất cả. Trái lại bạn trai của mình, căn bản không để mình trong lòng.
Từ Mộng Trạch một hồi lâu mới phát hiện Nhiêu Lệ quá lạc hậu, quay đầu nói “Đi nhanh chút.”
Mắt thấy những người khác định quay đầu lại, Nhiêu Lệ cắn môi đi đến bên cạnh Từ Mộng Trạch, nhỏ giọng nói “Mình thấy trong lòng cậu không có mình.”
Từ Mộng Trạch ngớ ra một chút “Cậu làm sao vậy?”
Nhiêu Lệ lập tức tức giận “Mình làm sao vậy ư? Cậu gọi mình đến chơi, đến rồi cũng không dạy mình chơi, vừa rồi lúc đánh nhau nam sinh kia ngã về phía mình, cậu cũng mặc kệ ”
Từ Mộng Trạch không hiểu được “Vậy cũng là cậu tự nguyện tới mà? Không phải mình có hỏi cậu muốn đi nhảy không? Cậu nói hoa cả mắt không muốn chơi. À, dùng QQ còn muốn mình dạy sao? Lại nói đó là tình huống đột nhirn xảy ra, ta có thể nghĩ đến sao?”
“Vậy xong việc cậu không nói câu nào sao.”
“Không phải cậu không có chuyện gì sao?”
“……” Nhiêu Lệ tức giận đến nghẹn, nước mắt trong mắt muốn rơi xuống, đột nhiên nghe thấy tiếng hét tức giận, “Mấy em đứng lại cho tôi ”
Cô vừa quay đầu lại, nước mắt lập tức bị dọa quay trở về.
Diêm Chính đạp trên một chiếc xe đạp cũ kĩ, không biết được mới đầu muốn đi đâu, giờ phút này dừng ở bên đường đối hiện bọn họ, trên mặt mây đen dày đặc bốn phía, rõ ràng mà viết bốn cái chữ to “Buồn cười ”
⬅ Trước Tiếp ➡