Viêm Cảnh Hi hít sâu một hơi, đi đến cửa.
Một người đàn ông cao quý mặc áo gió màu đen từ cửa đi vào, cúi đầu, đang ra lệnh cho người đàn ông đi bên cạnh mình.
"Tiên sinh." Viêm Cảnh Hi ngọt ngào gọi.
Người đàn ông quay đầu nhìn lại, một đôi mắt tuấn mĩ nhìn về phía Viêm Cảnh Hi, đáy mắt xẹt qua tia kinh ngạc trong giây lát rồi lại trở về với đôi mắt thâm sâu kín kẽ.
"Anh có thể lấy dây thắt lưng của mình ra cho tôi mượn một chút được không?" Ánh mắt Viêm Cảnh Hi liếc về phía eo của người đàn ông, nở nụ cười vô hại.
Người đàn ông kinh ngạc một chút, hơi nhướn chân mày, đáy mắt càng thêm thâm thúy, trầm tĩnh nhìn Viêm Cảnh Hi.
Viêm Cảnh Hi không ngờ anh ta lại phản ứng lạnh nhạt như thế, ánh mắt đen nhánh đầy lý trí.
"Cảnh Hi, cậu muốn đền tiền sao?", thanh âm của Trương Hoa Đạt vang lên.
Người đàn ông nhìn xa trông rộng, liếc mắt qua đám bạn học phía sau Viêm Cảnh Hi, ánh mắt lại rơi vào trên người cô gái trước mắt.
Viêm Cảnh Hi bị nhìn chằm chằm có chút quẫn bách, bàn tay vô thức vuốt mái tóc trên trán, lại một lần nữa lên tiếng hỏi, "Có được hay không?"
"Muốn xem dây lưng của tôi, cô có trả nổi không?"
Giúp tôi bảo quản
Anh ta rốt cuộc cũng nói chuyện,âm thanh rất êm tai, mang theo khàn khàn và từ tính gợi cảm trời sinh.