⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta chỉ là hôn môi cô, nhẹ nhàng mút một chút rồi buông ra, trán tựa lên trán cô, hô hấp ấm áp phảng phất trên mặt cô, trong mắt như có dòng suối chảy qua.
"Thực sự để tôi muốn cô?" Thanh âm của anh ta đi lên, khàn khàn, trầm thấp, lại rất ái muội.
Viêm Cảnh Hi thật không nói nổi, bị anh ta giữ chặt đến không nhúc nhích nổi thì làm sao mà đẩy anh ta ra?*
"Không muốn!" Viêm Cảnh Hi xác định nó.
"Muốn?" Anh ta lặp lại một lần, âm cuối kéo dài, có cảm giác lưu luyến.
"Không muốn!" Viêm Cảnh Hi tăng cao đê-xi-ben nói.
"Không muốn cái gì?" Lục Mộc Kình buông cô ra, cặp mắt sâu xa híp lại khóa chặt lấy cô.
Viêm Cảnh Hi trong đầu thoáng ngẩn ngơ, nhìn lại cặp mắt mị hoặc sâu không thấy đáy của anh.
Người đàn ông này thành thục, nguy hiểm, ở anh ta có sự từng trải, tâm tư giấu kín trong mắt giống như đại dương sâu rộng ngoài kia làm cho người ta nhìn không thấu, vừa giống như một điều bí ẩn, bản thân liền mang theo sức hấp dẫn trí mạng.
Có lẽ, đối với thân thế hiển hách, cao cao tại thượng của anh ta mà nói, cô là một cô gái gặp được khi uống rượu ở quán bar, là người mà anh ta có thể phát triển mối quan hệ nào đó.
Thế nhưng cô không muốn đùa.
Đơn giản là giả ngu, để vạch rõ quan hệ.
"Chú à, tôi còn là học sinh, chưa trải qua cuộc sống phong phú như chú, còn có, tôi ít khi đọc sách nên đừng tới gạt tôi, tôi không hiểu chú nói gì cả, tôi hiện tại muốn đi học, tạm biệt."
Viêm Cảnh Hi đi thẳng về phía trước, mới đi được một bước, cổ tay liền bị tay anh ta giữ chặt.
Bàn tay anh ta rất nóng giống như tàn thuốc lá, bao lấy da thịt của cô, kéo cô về phía trước, tựa trên cơ ngực cường tráng của anh, sống lưng vô thức cứng ngắc.
⬅ Trước Tiếp ➡