Lục Mộc Kình nhìn cô biến mất sau cánh cửa, đáy mắt ảm đạm xuống.
"Chỉ có bia, không sao chứ." Lục Hựu Nhiễm lấy một lon đưa cho Lục Mộc Kình.
Lục Mộc Kình mở nắp, ánh mắt thâm thúy liếc xéo Lục Hựu Nhiễm, "Cảnh Hi chính là cô gái mà ông nội tìm cho cháu?"
Lục Hựu Nhiễm uống một ngụm bia, mắt lim dim hé miệng, không sao cả nói: "Hình như vậy!"
Con ngươi Lục Mộc Kình đen trầm, "Cháu cảm thấy cô ta thế nào?"
"Thoạt nhìn là một cô gái rất thông minh, vẻ ngoài cũng được, hình như không có tính cách gì nổi trội, là cái loại đặt ở góc dễ dàng làm cho người ta nghĩ đó là một cô gái bình thường." Lục Hựu Nhiễm lại uống một ngụm, hồi tưởng lại.
Ngoan ngoãn, không tính cách, bình thường?
Cô gái kia thật biết ngụy trang!
"Các cháu đã gặp mặt bao lâu rồi?" Lục Mộc Kình ý nghĩa sâu xa hỏi.
"Thấy mặt qua một lần, mười phút có tính là gặp mặt không?" Lục Hựu Nhiễm cười nhạo nói.
Đôi mắt Lục Mộc Kình dần dần thư thái, "Nếu như cháu không có ý gì đối với con gái nhà người ta thì không cần phải vội vàng cùng cô ấy đính hôn, chỗ ông nội chú có thể nói giúp cháu."
Lục Hựu Nhiễm trong con ngươi chợt lóe lên bi thương, ngày càng biếng nhác tà mị tới chán chết.
Kết hôn với nữ nhân mình không hứng thú, thì kết hôn với ai cũng vậy thôi.
Anh ta một ngụm uống cạn toàn bộ bia trong lon, cười sâu xa nói: "Nếu không thì chú nhỏ làm chủ cho cháu, chú có mắt nhìn tốt, chú coi trọng cô gái nào thì cháu nhất định có thể coi trọng."
Lục Mộc Kình bóp lon bia trong tay, thanh phong lãng nguyệt xác định: "Chú đã nhìn trúng cô ấy, và cô ấy cũng chỉ có thể là người phụ nữ của chú!"
Anh phong tư trác việt, tuấn tú ưu nhã, từ khi sinh ra đã mang bên mình sự cao quý, làm cho ánh mắt Lục Hựu Nhiễm nhạt đi, tươi cười càng thêm xán lạn, lại mở một lon bia...
*
Viêm Cảnh Hi ra khỏi khách sạn, chú Vương đang ở trong xe.