⬅ Trước Tiếp ➡
Viêm Cảnh Hi thật sự muốn tìm một cái động để chui vào.
Nhưng cô không cần phải giải thích nhiều với một người xa lạ, hơn nữa người đàn ông này làm cho cô cảm thấy khó chịu, có lẽ anh ta từ khi sinh ra đã mang theo hơi thở vương giả, làm cho cô không tự chủ được mà sợ hãi.
"Đi công tác thì vẫn có thể trở về mà? Anh ấy vừa xong việc." Viêm Cảnh Hi giải thích.
"Quan hệ từ rất lâu rồi?" Lục Mộc Kình ý vị thâm sâu hỏi.
"Ừm." Viêm Cảnh Hi nói dối.
Lục Mộc Kình cười nhạo một tiếng, khóe miệng châm chọc, "Vậy cô còn có thể đi nhầm phòng, đưa nhầm đồ, hôn nhầm người sao?"
Nhưng cô nhớ rõ là anh ta cưỡng hôn cô.
"Anh không có cho tôi thời gian để giải thích!" Viêm Cảnh Hi nói.
Nhiệt độ trong mắt Lục Mộc Kình giảm xuống, lạnh đến thấu xương
.
Anh ta ghét làm người thay thế, anh ta trở nên xa cách khác với nụ hôn nóng bỏng vừa rồi, âm thanh lạnh lùng nói: "Đi ra ngoài!"
Viêm Cảnh Hi lập tức chạy ra khỏi phòng, mới vừa đi tới cửa lại thấy Lục đại thiếu gia thật sự đang ở trong thang máy.
Nếu bây giờ cô đi ra ngoài, lúc đó bị phát hiện thì hết đường chối cãi.
Viêm Cảnh Hi lại lui vào phòng, đóng cửa lại, chờ sau khi Lục đại thiếu gia rời đi sẽ đi khỏi.
Đột nhiên, cô nghe được tiếng mở cửa.
Một quầng sáng hiện lên trong đầu.
Cô vào đúng phòng 801, Lục đại thiếu gia đúng là ở lầu 8, chẳng lẽ Lục đại thiếu gia và người đàn ông vừa rồi là người quen, ở chung một phòng.
Sh-it!
⬅ Trước Tiếp ➡