Người đàn ông này vừa mới tắm qua, trên người còn mang theo hơi ẩm cùng với hương vị sữa tắm đánh về phía chóp mũi của cô, bàn tay cực nóng cũng theo da thịt tiến thẳng vào từng mạch máu của cô.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy được tiếng hít thở.
Cơ thể trở nên khô nóng, tim cũng đập nhanh hơn.
Viêm Cảnh Hi sau khi đứng vững, phát hiện mình đã lôi khăn tắm của anh ta, vội vàng buông ra.
Khăn tắm thuận thế rơi trên chân cô, thoạt nhìn giống như là cô cởi xuống.
"Xin lỗi, không phải tôi cố ý." Viêm Cảnh Hi vội vàng nhặt khăn tắm trên mặt đất lên.
Vốn muốn nhanh chóng giúp anh ta quấn lại khăn, nhưng nếu như bật đèn, anh ta không phải là không mặc gì ở trước mặt cô sao?
Cô không muốn bị đau mắt hột.
Thế nhưng, trong bóng tối căn bản không thể nhìn thấy anh ta, cô chỉ có thể dựa theo vị trí của anh ta mà tìm kiếm.
Tay đụng phải bắp đùi cường tráng của anh ta, nhiệt độ nóng rực cùng cơ bắp, trong lòng Viêm Cảnh Hi run lên, vội vàng thối lui.
Cô sợ sờ lộn "chỗ", lúng túng mở miệng, mang theo sự khẩn cầu: "Anh có thể tự mình làm được không?"
Thanh âm của cô nhỏ nhẹ như người ở vùng Nam Giang Tô, đặc biệt dễ nghe, lần này, bởi vì dùng ngữ khí khẩn cầu nên rất giống đang làm nũng.
Trong mắt Lục Mộc Kình xẹt qua một đạo tinh quang, có một dòng nhiệt khí theo lưng xuất phát mãi cho đến tâm trí, bàn tay trở nên căng thẳng, một lực lớn ôm hông của cô hướng về phía trước, thân thể mềm mại tựa vào ngực anh ta.